Nhiều lúc anh đã muốn mở rộng trái tim mình để đón nhận một tình yêu mới, nhưng anh biết mình không nên làm thế. Trái tim anh không thể nào xóa nhòa đi hình ảnh của em cũng như tình cảm mà anh dành cho em.

Em à, anh không ngờ tình cảm mà em dành cho anh bấy lâu nay dễ dàng thay đổi vậy. Mình đã yêu nhau được 3 năm rồi em nhỉ. Em có biết rằng nhìn em tay trong tay với người khác lòng anh nhói đau đến thế nào không?

Vậy là một mùa Noel nữa sắp tới, có lẽ mùa Noel năm nay khác với những năm trước, vì giờ đây anh đã không còn em cùng chung bước nữa, anh cảm thấy lạnh lẽo và trống vắng vô cùng. Ngày hôm qua anh vô tình chạy qua chỗ Diamon Plaza, em có nhớ chỗ này không? Chỗ mà chúng ta có quá nhiều kỷ niệm, em còn nhớ Noel nào cũng vậy, em đều đòi anh chở ra ngoài đó chơi. Chúng ta chơi điện tử, ăn gà rán, xong rồi ra còn được chụp hình nữa chứ, vui quá em nhỉ.

Nghĩ đến đây là anh bỗng bật khóc. Anh khóc nhiều lắm và rồi anh lại tự trách bản thân mình tại sao lại không giữ được em ở bên cạnh anh cơ chứ? Anh vô dụng quá! Từ một người đến trước, anh lại trở thành người phải đứng từ xa nhìn người khác nắm tay em đi trên con đường mà ngày xưa anh và em đã cùng nhau đi.

Thật sự anh không thể nào quên được hình bóng em trong trái tim. Nhiều lúc anh đã muốn mở rộng trái tim mình để đón nhận một tình yêu mới, nhưng anh biết mình không nên làm thế. Trái tim anh không thể nào xóa nhòa đi hình ảnh của em cũng như tình cảm mà anh dành cho em. Anh sợ sẽ lại yêu một người giống như em, rời bỏ anh. Anh sợ cái cảm giác này lắm.

Và cuối cùng anh muốn nói với em: dù có điều gì xảy ra với anh đi chăng nữa, nhưng anh muốn cho em biết rằng phía sau con đường em đi vẫn còn có anh, một người yêu em rất nhiều và sẵn sàng bỏ qua hết mọi thứ. Chỉ cần em hãy quay về bên anh em nhé. Yêu em nhiều lắm "Cẩm Thạch" à.

Có thời biển lặng không gợn sóng
Biển nghĩ mình bị sóng bỏ rời
Biển vẫn âm thầm chờ đợi sóng
Sóng không về biển gào thét trong đêm.

Buồn bã quá biển thay lòng yêu cát trắng
Sóng trở về biển khóc vì ai?
Tình mất lệ rơi buồn không tả
Sóng trở về biển có vui không?

Anh sợ lại yêu một người giống em

Nhiều lúc anh đã muốn mở rộng trái tim mình để đón nhận một tình yêu mới, nhưng anh biết mình không nên làm thế. Trái tim anh không thể nào xóa nhòa đi hình ảnh của em cũng như tình cảm mà anh dành cho em.

Em à, anh không ngờ tình cảm mà em dành cho anh bấy lâu nay dễ dàng thay đổi vậy. Mình đã yêu nhau được 3 năm rồi em nhỉ. Em có biết rằng nhìn em tay trong tay với người khác lòng anh nhói đau đến thế nào không?

Vậy là một mùa Noel nữa sắp tới, có lẽ mùa Noel năm nay khác với những năm trước, vì giờ đây anh đã không còn em cùng chung bước nữa, anh cảm thấy lạnh lẽo và trống vắng vô cùng. Ngày hôm qua anh vô tình chạy qua chỗ Diamon Plaza, em có nhớ chỗ này không? Chỗ mà chúng ta có quá nhiều kỷ niệm, em còn nhớ Noel nào cũng vậy, em đều đòi anh chở ra ngoài đó chơi. Chúng ta chơi điện tử, ăn gà rán, xong rồi ra còn được chụp hình nữa chứ, vui quá em nhỉ.

Nghĩ đến đây là anh bỗng bật khóc. Anh khóc nhiều lắm và rồi anh lại tự trách bản thân mình tại sao lại không giữ được em ở bên cạnh anh cơ chứ? Anh vô dụng quá! Từ một người đến trước, anh lại trở thành người phải đứng từ xa nhìn người khác nắm tay em đi trên con đường mà ngày xưa anh và em đã cùng nhau đi.

Thật sự anh không thể nào quên được hình bóng em trong trái tim. Nhiều lúc anh đã muốn mở rộng trái tim mình để đón nhận một tình yêu mới, nhưng anh biết mình không nên làm thế. Trái tim anh không thể nào xóa nhòa đi hình ảnh của em cũng như tình cảm mà anh dành cho em. Anh sợ sẽ lại yêu một người giống như em, rời bỏ anh. Anh sợ cái cảm giác này lắm.

Và cuối cùng anh muốn nói với em: dù có điều gì xảy ra với anh đi chăng nữa, nhưng anh muốn cho em biết rằng phía sau con đường em đi vẫn còn có anh, một người yêu em rất nhiều và sẵn sàng bỏ qua hết mọi thứ. Chỉ cần em hãy quay về bên anh em nhé. Yêu em nhiều lắm "Cẩm Thạch" à.

Có thời biển lặng không gợn sóng
Biển nghĩ mình bị sóng bỏ rời
Biển vẫn âm thầm chờ đợi sóng
Sóng không về biển gào thét trong đêm.

Buồn bã quá biển thay lòng yêu cát trắng
Sóng trở về biển khóc vì ai?
Tình mất lệ rơi buồn không tả
Sóng trở về biển có vui không?
Đọc thêm..

Tình yêu đẹp như thế đó nhưng đôi lúc cũng tàn nhẫn lắm. Khi nó đi mang theo những chuỗi ngày dài của hạnh phúc, những khắc khoải chờ mong nhạt dần, niềm tin yêu biến mất. Giờ lưu lại trong lòng nỗi quặn đau, chia tay trong nước mắt.

Góc phố ngày xưa giờ anh không còn đứng đợi, đường anh đi không được gọi tên em, quá khứ nhạt nhòa hình bóng em thôi không ẩn hiện. Mỗi bước đường đời là mỗi bước cách xa. Ai chưa từng yêu thì chưa một lần biết cảm nhận nỗi niềm trong tình yêu.

Tình yêu cho ta lúc giận, lúc hờn, rồi lại cho vui, hay cho xa nhau chút thôi, sao thấy lòng nhớ và thương yêu nhau quá. Tình yêu như một phép mầu an ủi, sẻ chia giúp người mình yêu thay đổi, vươn lên trong nỗi lo toan cuộc sống đời thường. Tất cả được khắc ghi trong tim, ký ức, nhớ mãi theo dòng thời gian rồi lâu xa lắm mới đi vào quá khứ.

Tình yêu đẹp như thế đó nhưng tình yêu đôi lúc cũng tàn nhẫn lắm. Khi nó đi mang theo những chuỗi ngày dài của hạnh phúc, những khắc khoải chờ mong nhạt dần, niềm tin yêu biến mất. Giờ lưu lại trong lòng nỗi quặn đau, chia tay trong nước mắt.

Trách ai đây? Trách nhau hay trách cuộc đời nghiệt ngã, không cho ta như ước mơ, những tưởng sẽ là nhau, sẽ là bên nhau, ngờ đâu nay chỉ toàn là ảo mộng. Mà mỗi một vết thương là một sự trưởng thành trong nhau phải không em?

Cuộc đời luôn là thế, hợp rồi sẽ tan là lẽ thường tình. Tình đến thì ngẫu nhiên, đi thì tất nhiên. Anh chỉ biết cảm ơn cuộc đời mang đến nghịch cảnh, để thử thách lòng chân thật, hiểu nhau hơn về mình và người mình yêu.

Người ta bảo “giữ người ở lại chứ ai muốn giữ người ra đi” giờ chỉ biết chúc nhau thôi. Anh chúc em luôn may mắn, hạnh phúc trong tình yêu mới, em nhé.

Chúc em hạnh phúc bên tình mới

Tình yêu đẹp như thế đó nhưng đôi lúc cũng tàn nhẫn lắm. Khi nó đi mang theo những chuỗi ngày dài của hạnh phúc, những khắc khoải chờ mong nhạt dần, niềm tin yêu biến mất. Giờ lưu lại trong lòng nỗi quặn đau, chia tay trong nước mắt.

Góc phố ngày xưa giờ anh không còn đứng đợi, đường anh đi không được gọi tên em, quá khứ nhạt nhòa hình bóng em thôi không ẩn hiện. Mỗi bước đường đời là mỗi bước cách xa. Ai chưa từng yêu thì chưa một lần biết cảm nhận nỗi niềm trong tình yêu.

Tình yêu cho ta lúc giận, lúc hờn, rồi lại cho vui, hay cho xa nhau chút thôi, sao thấy lòng nhớ và thương yêu nhau quá. Tình yêu như một phép mầu an ủi, sẻ chia giúp người mình yêu thay đổi, vươn lên trong nỗi lo toan cuộc sống đời thường. Tất cả được khắc ghi trong tim, ký ức, nhớ mãi theo dòng thời gian rồi lâu xa lắm mới đi vào quá khứ.

Tình yêu đẹp như thế đó nhưng tình yêu đôi lúc cũng tàn nhẫn lắm. Khi nó đi mang theo những chuỗi ngày dài của hạnh phúc, những khắc khoải chờ mong nhạt dần, niềm tin yêu biến mất. Giờ lưu lại trong lòng nỗi quặn đau, chia tay trong nước mắt.

Trách ai đây? Trách nhau hay trách cuộc đời nghiệt ngã, không cho ta như ước mơ, những tưởng sẽ là nhau, sẽ là bên nhau, ngờ đâu nay chỉ toàn là ảo mộng. Mà mỗi một vết thương là một sự trưởng thành trong nhau phải không em?

Cuộc đời luôn là thế, hợp rồi sẽ tan là lẽ thường tình. Tình đến thì ngẫu nhiên, đi thì tất nhiên. Anh chỉ biết cảm ơn cuộc đời mang đến nghịch cảnh, để thử thách lòng chân thật, hiểu nhau hơn về mình và người mình yêu.

Người ta bảo “giữ người ở lại chứ ai muốn giữ người ra đi” giờ chỉ biết chúc nhau thôi. Anh chúc em luôn may mắn, hạnh phúc trong tình yêu mới, em nhé.
Đọc thêm..

Tôi đã rung động, yêu em, không thể rời được sức hút từ phía em. Chỉ là cái bắt tay xã giao cuối buổi họp mà tôi thao thức khi hình ảnh của em, bàn tay trắng trẻo và nhỏ nhắn mãi bao vây tâm trí mình.

Tôi đã yêu em trong một hoàn cảnh khác với thông thường. Em sinh tháng 5, vào đêm rằm, là cô gái Hà Nội gốc của thế hệ cuối 7x với giọng nói rất nhẹ nhàng, khuôn mặt tươi sáng, đôi mắt biết nói, trông thật duyên dáng. Em thành đạt, có gia đình êm ấm, công việc tốt trong ngành tài chính. Có lẽ sự say mê càng ngày càng sâu đậm trong tôi không chỉ được nuôi dưỡng từ vẻ ngoài xinh xắn, dịu dàng. Tôi không bao giờ thấy chán khi nói chuyện với em.

Em có sự vững vàng, tự tin, thực tế của cô gái đã trải nghiệm những công việc ngoài xã hội, lại vừa có nét kiên nhẫn, mạnh mẽ, an lành của người đã gánh trách nhiệm làm vợ, làm mẹ, lại vừa hồn nhiên, rụt rè, mong manh, kín đáo, tinh tế của cô gái từng được giải học sinh giỏi Văn nhiều năm trước. Trở lại với thực tại, em đã có chồng, một cô con gái nhỏ, chồng rất yêu em.

Tôi đã được sống những ngày tháng có em đôi khi cùng chia sẻ mối đồng cảm cho những bản nhạc đẹp đẽ, từ những tác phẩm văn học Nga cổ điển, rồi cuốn tiểu thuyết ‘Suối nguồn”. Tôi đã được cười thật to, sảng khoái, rất lâu rồi không cười như thế, trước những bình luận, phát hiện hài hước, bất ngờ của em về cuộc sống.

Em lắng nghe, động viên, đưa ra những phân tích xác đáng, gợi ý rất thông minh để giúp tôi giải quyết vấn đề trong công việc và quan hệ xã hội. Cuộc sống với tôi nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Vài lần nói chuyện với bạn bè em, tôi còn biết căn nhà em được trang trí thật đẹp, em nấu ăn ngon, luôn lo lắng cho mọi người. Người đàn ông trong tôi từng thốt lên tiếng “Ước gì”…

Tôi còn độc thân, thành đạt, rất có điều kiện và sự hỗ trợ từ gia đình, đã dành nhiều thời gian phấn đấu, học hành, làm việc, hài lòng với những gì mình đã tự gây dựng. Tôi đã gặp gỡ nhiều cô gái, hẹn hò, có trải nghiệm, va chạm, vây mà trước em, trái tim tôi lỡ nhịp như chàng trai tuổi 17, thấy đau nhói. Tôi biết trái tim đã không nghe mệnh lệnh của lý trí. Tôi đã rung động, yêu em, không thể rời được sức hút từ phía em. Chỉ là cái bắt tay xã giao cuối buổi họp mà tôi thao thức khi hình ảnh của em, bàn tay trắng trẻo và nhỏ nhắn mãi bao vây tâm trí mình.

Em lặng lẽ nhận ra tất cả, dần rời xa, dù tôi biết em đã thấy vui khi có một người “hiểu mình và chia sẻ” như đã nói. Tình yêu của tôi không đi xa hơn một lần duy nhất cầm tay em trong quán cà phê lãng mạn. Nó mãnh liệt, dữ dội, dai dẳng trong tâm hồn như những đợt sóng ngầm. Còn em, tôi thấy sự xao động trong ánh mắt em dù em không nói.

Lần cuối cùng tôi đưa em về, em nói không muốn làm tổn thương ai cả, em đề nghị tôi dừng liên lạc. Tôi đã im lặng rất lâu. Nhiều ngày đã trôi qua, tôi thầm hỏi em có đang chịu đựng như tôi chịu đựng, hay có lẽ với em chỉ là một chút “say nắng”? Vì tôn trọng, yêu mến em, tôi đã không liên lạc, biết em sẽ bình yên.

Chỉ biết cảm ơn em đã cho tôi biết cảm giác đau đớn của trái tim, những nhịp đập tự do của cảm xúc, tôi đã bắt đầu yêu mùi giấy mới của cuốn truyện và mùi cơn mưa vừa tạnh như em yêu từ lúc nào không rõ. Em đã giúp tôi sống tốt, phong phú, nhiều niềm vui và cân bằng hơn rất nhiều, em có biết không?

Tôi muốn gửi đến em bài hát “Như cánh vạc bay” mà lời cuối đã ngân lên trong tôi hàng trăm lần: “Từ lúc đưa em về. Là biết xa nghìn trùng”.

Cám ơn em đã cho tôi biết cảm giác đau khổ

Tôi đã rung động, yêu em, không thể rời được sức hút từ phía em. Chỉ là cái bắt tay xã giao cuối buổi họp mà tôi thao thức khi hình ảnh của em, bàn tay trắng trẻo và nhỏ nhắn mãi bao vây tâm trí mình.

Tôi đã yêu em trong một hoàn cảnh khác với thông thường. Em sinh tháng 5, vào đêm rằm, là cô gái Hà Nội gốc của thế hệ cuối 7x với giọng nói rất nhẹ nhàng, khuôn mặt tươi sáng, đôi mắt biết nói, trông thật duyên dáng. Em thành đạt, có gia đình êm ấm, công việc tốt trong ngành tài chính. Có lẽ sự say mê càng ngày càng sâu đậm trong tôi không chỉ được nuôi dưỡng từ vẻ ngoài xinh xắn, dịu dàng. Tôi không bao giờ thấy chán khi nói chuyện với em.

Em có sự vững vàng, tự tin, thực tế của cô gái đã trải nghiệm những công việc ngoài xã hội, lại vừa có nét kiên nhẫn, mạnh mẽ, an lành của người đã gánh trách nhiệm làm vợ, làm mẹ, lại vừa hồn nhiên, rụt rè, mong manh, kín đáo, tinh tế của cô gái từng được giải học sinh giỏi Văn nhiều năm trước. Trở lại với thực tại, em đã có chồng, một cô con gái nhỏ, chồng rất yêu em.

Tôi đã được sống những ngày tháng có em đôi khi cùng chia sẻ mối đồng cảm cho những bản nhạc đẹp đẽ, từ những tác phẩm văn học Nga cổ điển, rồi cuốn tiểu thuyết ‘Suối nguồn”. Tôi đã được cười thật to, sảng khoái, rất lâu rồi không cười như thế, trước những bình luận, phát hiện hài hước, bất ngờ của em về cuộc sống.

Em lắng nghe, động viên, đưa ra những phân tích xác đáng, gợi ý rất thông minh để giúp tôi giải quyết vấn đề trong công việc và quan hệ xã hội. Cuộc sống với tôi nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Vài lần nói chuyện với bạn bè em, tôi còn biết căn nhà em được trang trí thật đẹp, em nấu ăn ngon, luôn lo lắng cho mọi người. Người đàn ông trong tôi từng thốt lên tiếng “Ước gì”…

Tôi còn độc thân, thành đạt, rất có điều kiện và sự hỗ trợ từ gia đình, đã dành nhiều thời gian phấn đấu, học hành, làm việc, hài lòng với những gì mình đã tự gây dựng. Tôi đã gặp gỡ nhiều cô gái, hẹn hò, có trải nghiệm, va chạm, vây mà trước em, trái tim tôi lỡ nhịp như chàng trai tuổi 17, thấy đau nhói. Tôi biết trái tim đã không nghe mệnh lệnh của lý trí. Tôi đã rung động, yêu em, không thể rời được sức hút từ phía em. Chỉ là cái bắt tay xã giao cuối buổi họp mà tôi thao thức khi hình ảnh của em, bàn tay trắng trẻo và nhỏ nhắn mãi bao vây tâm trí mình.

Em lặng lẽ nhận ra tất cả, dần rời xa, dù tôi biết em đã thấy vui khi có một người “hiểu mình và chia sẻ” như đã nói. Tình yêu của tôi không đi xa hơn một lần duy nhất cầm tay em trong quán cà phê lãng mạn. Nó mãnh liệt, dữ dội, dai dẳng trong tâm hồn như những đợt sóng ngầm. Còn em, tôi thấy sự xao động trong ánh mắt em dù em không nói.

Lần cuối cùng tôi đưa em về, em nói không muốn làm tổn thương ai cả, em đề nghị tôi dừng liên lạc. Tôi đã im lặng rất lâu. Nhiều ngày đã trôi qua, tôi thầm hỏi em có đang chịu đựng như tôi chịu đựng, hay có lẽ với em chỉ là một chút “say nắng”? Vì tôn trọng, yêu mến em, tôi đã không liên lạc, biết em sẽ bình yên.

Chỉ biết cảm ơn em đã cho tôi biết cảm giác đau đớn của trái tim, những nhịp đập tự do của cảm xúc, tôi đã bắt đầu yêu mùi giấy mới của cuốn truyện và mùi cơn mưa vừa tạnh như em yêu từ lúc nào không rõ. Em đã giúp tôi sống tốt, phong phú, nhiều niềm vui và cân bằng hơn rất nhiều, em có biết không?

Tôi muốn gửi đến em bài hát “Như cánh vạc bay” mà lời cuối đã ngân lên trong tôi hàng trăm lần: “Từ lúc đưa em về. Là biết xa nghìn trùng”.
Đọc thêm..

Em yêu anh mà em vẫn đi xem mặt, người khác làm mối em vẫn sẵn sàng nghe theo. Người ta bảo em không nên lấy anh, em cũng nghe theo. Tình yêu của em là gì vây? Cuộc sống, tình yêu của em mà sao cứ để người khác điều khiển vậy.

Đã tròn một năm mình yêu nhau, tình yêu của chúng mình vượt qua bao nhiêu sóng gió và cho dù có bao nhiêu khó khăn đi nữa thì anh vẫn luôn tự nhủ lòng sẽ yêu em thật nhiều, sẽ cố gắng thật nhiều để mang lại hạnh phúc cho em.

Nhưng hôm nay đây, anh đã phải làm người ra đi để cho em đến bên một người mới. Chỉ vỏn vẹn 10 ngày tết xa nhau nhưng trái tim em đã thay đổi. Anh không bao giờ nghĩ rằng sẽ có ngày mình phải xa nhau vì sự xuất hiện của người thứ ba. Hai đứa đã cùng hứa sẽ cố gắng vượt qua khó khăn, cố gắng thuyết phục và chờ sự thay đổi của mẹ em. Nhưng cuối cùng, mình xa nhau không phải vì sự phản đối của mẹ, mà vì có người khác mà có thể em xem là hơn anh.

Mới hôm qua thôi, em nói chiều sẽ xuống với anh và anh đã mong ngóng em cả buổi chiều nhưng không thấy. Khi anh gọi điện thì em nói đang đi ăn rằm, tối anh đi đón em thì đã có một người khác đưa em về. Lúc đó anh đã hiểu vì sao em không xuống anh, vì sao có người gọi em thì em đi ngay. Thì ra người ta đang giới thiệu em với một người khác.

Rồi khi em gặp anh, em vờ như không nhìn thấy, em vẫn đi cùng và nói chuyện cùng người ta, cứ như không có anh đang đi ở đằng sau vây. Phải đến lúc anh gọi em thì cả hai dừng lại. Em yêu anh mà em vẫn đi xem mặt, người khác làm mối em vẫn sẵn sàng nghe theo. Người ta bảo em không nên lấy anh, em cũng nghe theo. Tình yêu của em là gì vây? Cuộc sống, tình yêu của em mà sao cứ để người khác điều khiển vậy.

Rồi một lần anh cùng em đi đón bạn, em bỏ mặc anh và đi với bạn đến khi về đến nhà mới gọi điện hỏi anh ở đâu. Em buồn, em xấu hổ vì có người yêu là anh sao? Em không dám giới thiệu với mọi người. Vì sao vậy? Anh đâu phải là kẻ đầu đường xó chợ, đâu phải kẻ rượu chè cờ bạc, anh có công việc dù không phải làm công ty này nọ, hay làm ở cơ quan nhà nước. Anh tự lập và kiếm tiền bằng bàn tay, bằng sức lao động của mình, anh có thể lo cho gia đình của anh.

Vậy mà em luôn so sánh, lo sợ và bây giờ là em chọn người thứ ba. Anh từng vấp ngã trong cuộc sống, anh nghĩ em hiểu được điều gì quan trọng với em chứ. Tình yêu của anh chưa đủ lớn, chưa đủ bao dung sao? Rồi một ngày nào đó em sẽ hiểu được anh quan trọng hơn hay những thứ mà em mong muốn kia quan trọng hơn.

Anh xin làm người ra đi

Em yêu anh mà em vẫn đi xem mặt, người khác làm mối em vẫn sẵn sàng nghe theo. Người ta bảo em không nên lấy anh, em cũng nghe theo. Tình yêu của em là gì vây? Cuộc sống, tình yêu của em mà sao cứ để người khác điều khiển vậy.

Đã tròn một năm mình yêu nhau, tình yêu của chúng mình vượt qua bao nhiêu sóng gió và cho dù có bao nhiêu khó khăn đi nữa thì anh vẫn luôn tự nhủ lòng sẽ yêu em thật nhiều, sẽ cố gắng thật nhiều để mang lại hạnh phúc cho em.

Nhưng hôm nay đây, anh đã phải làm người ra đi để cho em đến bên một người mới. Chỉ vỏn vẹn 10 ngày tết xa nhau nhưng trái tim em đã thay đổi. Anh không bao giờ nghĩ rằng sẽ có ngày mình phải xa nhau vì sự xuất hiện của người thứ ba. Hai đứa đã cùng hứa sẽ cố gắng vượt qua khó khăn, cố gắng thuyết phục và chờ sự thay đổi của mẹ em. Nhưng cuối cùng, mình xa nhau không phải vì sự phản đối của mẹ, mà vì có người khác mà có thể em xem là hơn anh.

Mới hôm qua thôi, em nói chiều sẽ xuống với anh và anh đã mong ngóng em cả buổi chiều nhưng không thấy. Khi anh gọi điện thì em nói đang đi ăn rằm, tối anh đi đón em thì đã có một người khác đưa em về. Lúc đó anh đã hiểu vì sao em không xuống anh, vì sao có người gọi em thì em đi ngay. Thì ra người ta đang giới thiệu em với một người khác.

Rồi khi em gặp anh, em vờ như không nhìn thấy, em vẫn đi cùng và nói chuyện cùng người ta, cứ như không có anh đang đi ở đằng sau vây. Phải đến lúc anh gọi em thì cả hai dừng lại. Em yêu anh mà em vẫn đi xem mặt, người khác làm mối em vẫn sẵn sàng nghe theo. Người ta bảo em không nên lấy anh, em cũng nghe theo. Tình yêu của em là gì vây? Cuộc sống, tình yêu của em mà sao cứ để người khác điều khiển vậy.

Rồi một lần anh cùng em đi đón bạn, em bỏ mặc anh và đi với bạn đến khi về đến nhà mới gọi điện hỏi anh ở đâu. Em buồn, em xấu hổ vì có người yêu là anh sao? Em không dám giới thiệu với mọi người. Vì sao vậy? Anh đâu phải là kẻ đầu đường xó chợ, đâu phải kẻ rượu chè cờ bạc, anh có công việc dù không phải làm công ty này nọ, hay làm ở cơ quan nhà nước. Anh tự lập và kiếm tiền bằng bàn tay, bằng sức lao động của mình, anh có thể lo cho gia đình của anh.

Vậy mà em luôn so sánh, lo sợ và bây giờ là em chọn người thứ ba. Anh từng vấp ngã trong cuộc sống, anh nghĩ em hiểu được điều gì quan trọng với em chứ. Tình yêu của anh chưa đủ lớn, chưa đủ bao dung sao? Rồi một ngày nào đó em sẽ hiểu được anh quan trọng hơn hay những thứ mà em mong muốn kia quan trọng hơn.
Đọc thêm..

Các cô gái trẻ sẽ luôn tỉnh táo để có cuộc sống tốt đẹp, đừng lẫm lỡ như mình để phải hối tiếc. Dù cho có lỡ mất cái ngàn vàng vẫn còn nhiều cái giá trị khác, không nên vì điều này mà sống buông thả và bị lọt vào những cái bẫy tình của các anh chàng Sở Khanh

Không phải tất cả đàn ông đều không chung thủy và lợi dụng, nhưng trong xã hội hiện nay phần lớn như vậy. Một phần lỗi do chính họ, một phần khác do người phụ nữ quá dễ dãi cũng khiến người đàn ông hư hỏng, chẳng có mèo nào không thèm mỡ.

Tôi có một anh bạn trai, hơn tôi khoảng bốn tuổi, đang chuẩn bị học tiến sĩ ở nước ngoài. Anh ấy trông có vẻ rất hiền lành, gia đình cũng thuộc hàng gia giáo, trí thức. Chúng tôi quen nhau khi đi du học nước ngoài. Tôi cứ nghĩ những người đàn ông học cao chắc chắn có văn hóa và sâu sắc hơn những người khác. Chúng tôi yêu nhau cũng gần nửa năm, rất gắn bó.

Khi yêu nhau chỉ nghĩ đơn giản là yêu hết mình nên mọi chuyện khác cũng hết mình. Chúng tôi không tiếc rẻ tiền bạc hay bất cứ thứ gì, tất cả đều có thể chia sẻ, đều hướng tới mục đích kết hôn. Sau một thời gian chung sống, tôi hay tin gia đình anh không chấp nhận vì gia đình tôi không đáp ứng được những mong muốn của nhà anh, theo kiểu không "môn đăng hộ đối". Gia đình anh muốn anh tìm một cô gái giàu có để cuộc sống sau này của anh không phải vất vả.

Tôi rất hiểu và thông cảm cho anh phải nghe lời bố mẹ, nhưng rất khinh vì anh chọn một cách làm vô cùng ích kỷ. Anh đề nghị tôi sẽ lấy hai vợ. Cô kia sẽ là vợ chính thức theo ý bố mẹ, còn tôi anh rất yêu nên sẽ luôn chăm sóc tốt nhất, hàng tháng gửi tiền chu cấp cho tôi nhưng không công khai mối quan hệ.

Người đàn ông với suy nghĩ như anh này cũng không phải là ít trong xã hội, họ luôn nghĩ sẽ dùng tiền bạc để bù đắp lại tình cảm và mua tình cảm của người khác. Đây là một kiểu "ăn bánh trả tiền" cao cấp, nghe có vẻ cao thượng vì tình yêu, nhưng bản chất là sự yếu đuối và ích kỷ. Họ chỉ muốn thỏa mãn dục vọng và cảm giác chiếm hữu của bản thân họ.

Một số người bạn quanh tôi cũng đang gặp phải những chàng trai như vậy, họ có bạn gái nhưng vẫn quen thêm một cô gái khác, ăn nằm với nhau. Còn những bạn gái nhẹ dạ lại tin tưởng những lời nói êm tai của những tên Sở Khanh. Chỉ cần một chút tiền bạc và sự quan tâm họ đã lấy được lòng tin từ các cô gái. Các bạn gái nên cẩn thận, đừng nghĩ tiền bạc là quan trọng, nó không mua được giá trị con người. Dù có mất đi cái ngàn vàng, người con gái vẫn có cái giá trị của họ. Thúy Kiều làm vợ trăm người nhưng vẫn có nhân cách rất cao đẹp.

Tôi muốn viết bài này để khuyên một vài người bạn và các cô gái, dù có lầm lỡ nhưng mình vẫn luôn có giá trị, ít nhất là trong mắt những người yêu thương. Những chàng trai quan tâm, cho tiền nhưng mục đích cuối cùng là giường chiếu thì họ cũng không hề yêu bạn, phải luôn cảnh giác với những người đàn ông như vậy. Một tình yêu có tình dục trong đó, đôi khi nó sẽ làm thay đổi bản chất chân thật của tình yêu.

Giới trẻ đã lợi dụng sự tiến bộ của xã hội và phong cách sống phương Tây để bóp méo đi bản chất của tình yêu. Có nhiều người bạn của tôi nói, tình dục là một phần không thể thiếu của tình yêu, điều đó chỉ đúng khi đã là vợ chồng, còn khi chưa cưới, không ai chắc chắn được điều gì, một khi đã trao thân người phụ nữ luôn là người thiệt thòi. Cái đau lòng nhất là khi tìm được người thật sự mình yêu thương, mình lại không còn cái quý giá nhất để trao tặng. Nó không phải là quan trọng nhất nhưng làm mất đi cái hạnh phúc trọn vẹn mà trong mỗi người ai cũng hiểu, chỉ không muốn nói ra thôi.

Mong bạn mình và các cô gái trẻ sẽ luôn tỉnh táo để có cuộc sống tốt đẹp, đừng lẫm lỡ như mình để phải hối tiếc. Dù cho có lỡ mất cái ngàn vàng vẫn còn nhiều cái giá trị khác, không nên vì điều này mà sống buông thả và bị lọt vào những cái bẫy tình của các anh chàng Sở Khanh.

Dù mất 'cái ngàn vàng', người con gái vẫn có giá trị

Các cô gái trẻ sẽ luôn tỉnh táo để có cuộc sống tốt đẹp, đừng lẫm lỡ như mình để phải hối tiếc. Dù cho có lỡ mất cái ngàn vàng vẫn còn nhiều cái giá trị khác, không nên vì điều này mà sống buông thả và bị lọt vào những cái bẫy tình của các anh chàng Sở Khanh

Không phải tất cả đàn ông đều không chung thủy và lợi dụng, nhưng trong xã hội hiện nay phần lớn như vậy. Một phần lỗi do chính họ, một phần khác do người phụ nữ quá dễ dãi cũng khiến người đàn ông hư hỏng, chẳng có mèo nào không thèm mỡ.

Tôi có một anh bạn trai, hơn tôi khoảng bốn tuổi, đang chuẩn bị học tiến sĩ ở nước ngoài. Anh ấy trông có vẻ rất hiền lành, gia đình cũng thuộc hàng gia giáo, trí thức. Chúng tôi quen nhau khi đi du học nước ngoài. Tôi cứ nghĩ những người đàn ông học cao chắc chắn có văn hóa và sâu sắc hơn những người khác. Chúng tôi yêu nhau cũng gần nửa năm, rất gắn bó.

Khi yêu nhau chỉ nghĩ đơn giản là yêu hết mình nên mọi chuyện khác cũng hết mình. Chúng tôi không tiếc rẻ tiền bạc hay bất cứ thứ gì, tất cả đều có thể chia sẻ, đều hướng tới mục đích kết hôn. Sau một thời gian chung sống, tôi hay tin gia đình anh không chấp nhận vì gia đình tôi không đáp ứng được những mong muốn của nhà anh, theo kiểu không "môn đăng hộ đối". Gia đình anh muốn anh tìm một cô gái giàu có để cuộc sống sau này của anh không phải vất vả.

Tôi rất hiểu và thông cảm cho anh phải nghe lời bố mẹ, nhưng rất khinh vì anh chọn một cách làm vô cùng ích kỷ. Anh đề nghị tôi sẽ lấy hai vợ. Cô kia sẽ là vợ chính thức theo ý bố mẹ, còn tôi anh rất yêu nên sẽ luôn chăm sóc tốt nhất, hàng tháng gửi tiền chu cấp cho tôi nhưng không công khai mối quan hệ.

Người đàn ông với suy nghĩ như anh này cũng không phải là ít trong xã hội, họ luôn nghĩ sẽ dùng tiền bạc để bù đắp lại tình cảm và mua tình cảm của người khác. Đây là một kiểu "ăn bánh trả tiền" cao cấp, nghe có vẻ cao thượng vì tình yêu, nhưng bản chất là sự yếu đuối và ích kỷ. Họ chỉ muốn thỏa mãn dục vọng và cảm giác chiếm hữu của bản thân họ.

Một số người bạn quanh tôi cũng đang gặp phải những chàng trai như vậy, họ có bạn gái nhưng vẫn quen thêm một cô gái khác, ăn nằm với nhau. Còn những bạn gái nhẹ dạ lại tin tưởng những lời nói êm tai của những tên Sở Khanh. Chỉ cần một chút tiền bạc và sự quan tâm họ đã lấy được lòng tin từ các cô gái. Các bạn gái nên cẩn thận, đừng nghĩ tiền bạc là quan trọng, nó không mua được giá trị con người. Dù có mất đi cái ngàn vàng, người con gái vẫn có cái giá trị của họ. Thúy Kiều làm vợ trăm người nhưng vẫn có nhân cách rất cao đẹp.

Tôi muốn viết bài này để khuyên một vài người bạn và các cô gái, dù có lầm lỡ nhưng mình vẫn luôn có giá trị, ít nhất là trong mắt những người yêu thương. Những chàng trai quan tâm, cho tiền nhưng mục đích cuối cùng là giường chiếu thì họ cũng không hề yêu bạn, phải luôn cảnh giác với những người đàn ông như vậy. Một tình yêu có tình dục trong đó, đôi khi nó sẽ làm thay đổi bản chất chân thật của tình yêu.

Giới trẻ đã lợi dụng sự tiến bộ của xã hội và phong cách sống phương Tây để bóp méo đi bản chất của tình yêu. Có nhiều người bạn của tôi nói, tình dục là một phần không thể thiếu của tình yêu, điều đó chỉ đúng khi đã là vợ chồng, còn khi chưa cưới, không ai chắc chắn được điều gì, một khi đã trao thân người phụ nữ luôn là người thiệt thòi. Cái đau lòng nhất là khi tìm được người thật sự mình yêu thương, mình lại không còn cái quý giá nhất để trao tặng. Nó không phải là quan trọng nhất nhưng làm mất đi cái hạnh phúc trọn vẹn mà trong mỗi người ai cũng hiểu, chỉ không muốn nói ra thôi.

Mong bạn mình và các cô gái trẻ sẽ luôn tỉnh táo để có cuộc sống tốt đẹp, đừng lẫm lỡ như mình để phải hối tiếc. Dù cho có lỡ mất cái ngàn vàng vẫn còn nhiều cái giá trị khác, không nên vì điều này mà sống buông thả và bị lọt vào những cái bẫy tình của các anh chàng Sở Khanh.
Đọc thêm..

Để thành công, bạn phải rèn và học rất nhiều thứ khác, đừng đem “bằng đại học” đi kêu ca khắp nơi. Đừng bao giờ coi thường bất cứ điều gì người khác giỏi hơn bạn, dù chỉ là điều nhỏ nhặt nhất.

Tôi rất hay đọc mục Tâm sự, đặc biệt về công việc và kinh doanh. Tôi nhận thấy có một vấn đề hiện nay nhiều người đang mắc phải, có bằng đại học nhưng phải đi làm việc lương thấp, trái ngành.
Theo quan điểm cá nhân tôi, người thành công trong xã hội không chắc là người giỏi nhất, tất nhiên có những trường hợp như vậy. Khái niệm thành công và giỏi chưa chắc đã đi liền với nhau. Đơn cử, tại sao có rất nhiều giảng viên, tiến sĩ, giáo sư cả trong nước và trên thế giới về lĩnh vực kinh tế, kinh doanh nhưng không nhiều trong số đó có thể gọi là thành công về mặt tiền bạc. Đơn giản, thành công không chỉ là học thức, lý thuyết, hiểu biết, kinh nghiệm mà còn có vô vàn yếu tố tác động nữa: quan hệ, may mắn, khả năng xoay xở, khả năng thích nghi, khả năng dự đoán, thậm chí là sự liều lĩnh. Vậy, các bạn dựa vào đâu mà đòi chỉ với tấm bằng đại học “phổ thông” hiện nay mà mình phải thành công.

Vấn đề là người Việt Nam thường có tư duy ngắn hạn và đề cao tính ổn định. Tôi có cảm giác, mục tiêu của 12 năm ăn học ngày xưa chỉ để vào “đại học”. Các bậc cha mẹ thường khuyến khích động viên và ép buộc con cái phải vào đại học, nhưng vào rồi, sau đó ra trường phải làm gì thì không ai định hướng tiếp. Vì vậy, đa số mọi người coi vào đại học là tấm vé thông hành cho cuộc sống sau này. Đến khi ra trường, không tìm được việc thì mọi người mất định hướng. Tôi khẳng định đa số sinh viên ra trường sẽ gặp tình trạng này, trừ trường hợp những sinh viện thích nghi nhanh hoặc may mắn có công việc tốt.



Năm nay tôi 27 tuổi, tốt nghiệp một trường đại học có tiếng, tôi mất 4 năm trời lăn lộn, làm việc và nghỉ việc ở nhiều công ty, thậm chí tôi chưa được ăn Tết ở công ty lần nào, vì toàn làm không đủ một năm. Cái tôi tìm kiếm là tại sao mình không thể thành công được, mình cần làm gì để thành công. Đến nay, tôi đang làm ở một công ty lớn, một vị trí tốt, có mức lương cao và phù hợp với năng lực, mong muốn của tôi, đặc biệt có khả năng thăng tiến.

Hiện nay tôi chỉ có đúng một tấm bằng đại học, tôi chẳng cần bằng cao học mặc dù có thời gian tôi cũng sẽ học, hiện tại không cần, tôi cũng chẳng giỏi ngoại ngữ. Tôi không dám gọi là kinh nghiệm, nhưng theo tôi bằng đại học cũng chỉ là chứng chỉ bạn có biết về lĩnh vực đó, cao cấp hơn so với bằng cấp 3 một chút.

Còn để thành công, bạn phải rèn và học rất nhiều thứ khác, chứ đừng đem “bằng đại học” đi kêu ca khắp nơi. Đừng bao giờ coi thường bất cứ điều gì mà người khác giỏi hơn bạn, dù chỉ là điều nhỏ nhặt nhất, có khi đó chính là yếu tố khiến người đó thành công hơn bạn!

Người thành công không chắc là người giỏi nhất

Để thành công, bạn phải rèn và học rất nhiều thứ khác, đừng đem “bằng đại học” đi kêu ca khắp nơi. Đừng bao giờ coi thường bất cứ điều gì người khác giỏi hơn bạn, dù chỉ là điều nhỏ nhặt nhất.

Tôi rất hay đọc mục Tâm sự, đặc biệt về công việc và kinh doanh. Tôi nhận thấy có một vấn đề hiện nay nhiều người đang mắc phải, có bằng đại học nhưng phải đi làm việc lương thấp, trái ngành.
Theo quan điểm cá nhân tôi, người thành công trong xã hội không chắc là người giỏi nhất, tất nhiên có những trường hợp như vậy. Khái niệm thành công và giỏi chưa chắc đã đi liền với nhau. Đơn cử, tại sao có rất nhiều giảng viên, tiến sĩ, giáo sư cả trong nước và trên thế giới về lĩnh vực kinh tế, kinh doanh nhưng không nhiều trong số đó có thể gọi là thành công về mặt tiền bạc. Đơn giản, thành công không chỉ là học thức, lý thuyết, hiểu biết, kinh nghiệm mà còn có vô vàn yếu tố tác động nữa: quan hệ, may mắn, khả năng xoay xở, khả năng thích nghi, khả năng dự đoán, thậm chí là sự liều lĩnh. Vậy, các bạn dựa vào đâu mà đòi chỉ với tấm bằng đại học “phổ thông” hiện nay mà mình phải thành công.

Vấn đề là người Việt Nam thường có tư duy ngắn hạn và đề cao tính ổn định. Tôi có cảm giác, mục tiêu của 12 năm ăn học ngày xưa chỉ để vào “đại học”. Các bậc cha mẹ thường khuyến khích động viên và ép buộc con cái phải vào đại học, nhưng vào rồi, sau đó ra trường phải làm gì thì không ai định hướng tiếp. Vì vậy, đa số mọi người coi vào đại học là tấm vé thông hành cho cuộc sống sau này. Đến khi ra trường, không tìm được việc thì mọi người mất định hướng. Tôi khẳng định đa số sinh viên ra trường sẽ gặp tình trạng này, trừ trường hợp những sinh viện thích nghi nhanh hoặc may mắn có công việc tốt.



Năm nay tôi 27 tuổi, tốt nghiệp một trường đại học có tiếng, tôi mất 4 năm trời lăn lộn, làm việc và nghỉ việc ở nhiều công ty, thậm chí tôi chưa được ăn Tết ở công ty lần nào, vì toàn làm không đủ một năm. Cái tôi tìm kiếm là tại sao mình không thể thành công được, mình cần làm gì để thành công. Đến nay, tôi đang làm ở một công ty lớn, một vị trí tốt, có mức lương cao và phù hợp với năng lực, mong muốn của tôi, đặc biệt có khả năng thăng tiến.

Hiện nay tôi chỉ có đúng một tấm bằng đại học, tôi chẳng cần bằng cao học mặc dù có thời gian tôi cũng sẽ học, hiện tại không cần, tôi cũng chẳng giỏi ngoại ngữ. Tôi không dám gọi là kinh nghiệm, nhưng theo tôi bằng đại học cũng chỉ là chứng chỉ bạn có biết về lĩnh vực đó, cao cấp hơn so với bằng cấp 3 một chút.

Còn để thành công, bạn phải rèn và học rất nhiều thứ khác, chứ đừng đem “bằng đại học” đi kêu ca khắp nơi. Đừng bao giờ coi thường bất cứ điều gì mà người khác giỏi hơn bạn, dù chỉ là điều nhỏ nhặt nhất, có khi đó chính là yếu tố khiến người đó thành công hơn bạn!
Đọc thêm..
Giọng nói khàn đặc, nước da xanh lét là hậu quả của cuộc điều trị hóa - xạ trị lâu dài. Nguyễn Quang Linh (sinh năm 1992, Hưng Thịnh, Hoằng Lộc, Hoằng Hóa, Thanh Hóa) đang phải chống chọi với những cơn đau kéo dài của căn bệnh ung thư vòm họng.

Năm 2010, Linh đỗ Học viện Hải quân Nha Trang với số điểm khá cao. Học hết năm nhất với kết quả tốt, đạt học viên giỏi, Linh được cử đi du học tại Học viện Hải quân Nga. Chàng trai trẻ lên đường với ước vọng về sự học tập, thay đổi cuộc sống vốn rất nghèo khó của gia đình mình.
Nhưng mới được hơn 2 tháng, Linh mắc bệnh viêm họng kéo dài. Bệnh tình trở nên trầm trọng khi vài tháng sau, cậu đã phải trở về nước, điều trị tại bệnh viện Quân đội 108, rồi chuyển sang Viện Y học Phóng xạ và U bướu Quân đội với kết luận : Ung thư vòm họng.
Những đợt truyền hóa chất và xạ trị kéo dài đã biến chàng trai khỏe mạnh, nặng 63 kg sút cân chỉ còn hơn 50 kg. Cơ thể luôn luôn đau nhức, má sưng lên và vòm họng bị thu hẹp, ăn uống, nói chuyện rất khó khăn. Giờ đến bữa cơm, cậu cũng chỉ ăn được lưng bát, luôn phải chan canh.
Từ khi Linh nằm viện, bố em phải nghỉ việc không lương ra Hà Nội chăm con. Lương công nhân cầu đường không được bao nhiêu, anh Nguyễn Quang Lực đang nỗ lực dồn tiền để sắp tới cho con trai quay trở lại bệnh viện. Số tiền gia đình vay mượn để chữa trị cho Linh, cho mẹ Linh đã lên đến cả trăm triệu đồng.
Mẹ Linh bị suy tim cấp độ 4, nhiều lần đi khám, không chịu nằm viện do không có tiền thuốc thang. Nay bệnh quá nặng, bác sĩ bắt phải nằm viện. Cậu em út đang học dở lớp 11 cũng bỏ học bươn chải vì hoàn cảnh quá khó khăn. Cô em thứ 2 đang học Cao đẳng Y Thanh Hóa cũng tính bỏ học về nhà phụ giúp bố mẹ. Căn nhà gia đình em đang ở cũng là nhà tình nghĩa do chính quyền địa phương cùng nhân dân xây tặng.
Linh cho hay, tháng 7 tới, em sẽ phải ra Viện Y học Phóng xạ và U bướu Quân đội tiến hành kiểm tra lần nữa. Nếu kết quả khả quan thì có thể quay lại trường học. Nếu không chuyển biến thì tiếp tục điều trị và có thể con đường học hành sẽ phải dừng lại.
Nhớ biển Nha Trang, nhớ màu áo học viên Hải quân, Linh bảo, ngày phải rời Nga để trở về nước, em như người rơi xuống vực thẳm. Những ngày ở viện điều trị, bị ảnh hưởng của hóa - xạ, cơ thể ốm yếu, ăn là nôn ra, ngụm nước chảy qua cổ họng là đau chảy nước mắt nước mũi. Nhưng nghĩ đến lúc được quay lại trường, Linh lại gắng gượng. Giờ nếu không được đi học nữa thì em chẳng biết làm gì, trong khi cơ thể không được khỏe mạnh.
"Nếu được trở lại trường hải quân, em không sợ học lại, không sợ quên kiến thức. Chỉ sợ không quay lại được trường, bao dự định, ước mơ sẽ tắt hết", Linh buồn bã nói.


Hãy chung tay góp sức để ước mơ của Linh trở thành hiện thực. Hãy liên hệ với chúng tôi để giúp đỡ Linh vượt qua khó khăn. Xin cảm ơn

ƯỚC MƠ DANG DỞ CỦA CHÀNG HỌC VIÊN HẢI QUÂN

Giọng nói khàn đặc, nước da xanh lét là hậu quả của cuộc điều trị hóa - xạ trị lâu dài. Nguyễn Quang Linh (sinh năm 1992, Hưng Thịnh, Hoằng Lộc, Hoằng Hóa, Thanh Hóa) đang phải chống chọi với những cơn đau kéo dài của căn bệnh ung thư vòm họng.

Năm 2010, Linh đỗ Học viện Hải quân Nha Trang với số điểm khá cao. Học hết năm nhất với kết quả tốt, đạt học viên giỏi, Linh được cử đi du học tại Học viện Hải quân Nga. Chàng trai trẻ lên đường với ước vọng về sự học tập, thay đổi cuộc sống vốn rất nghèo khó của gia đình mình.
Nhưng mới được hơn 2 tháng, Linh mắc bệnh viêm họng kéo dài. Bệnh tình trở nên trầm trọng khi vài tháng sau, cậu đã phải trở về nước, điều trị tại bệnh viện Quân đội 108, rồi chuyển sang Viện Y học Phóng xạ và U bướu Quân đội với kết luận : Ung thư vòm họng.
Những đợt truyền hóa chất và xạ trị kéo dài đã biến chàng trai khỏe mạnh, nặng 63 kg sút cân chỉ còn hơn 50 kg. Cơ thể luôn luôn đau nhức, má sưng lên và vòm họng bị thu hẹp, ăn uống, nói chuyện rất khó khăn. Giờ đến bữa cơm, cậu cũng chỉ ăn được lưng bát, luôn phải chan canh.
Từ khi Linh nằm viện, bố em phải nghỉ việc không lương ra Hà Nội chăm con. Lương công nhân cầu đường không được bao nhiêu, anh Nguyễn Quang Lực đang nỗ lực dồn tiền để sắp tới cho con trai quay trở lại bệnh viện. Số tiền gia đình vay mượn để chữa trị cho Linh, cho mẹ Linh đã lên đến cả trăm triệu đồng.
Mẹ Linh bị suy tim cấp độ 4, nhiều lần đi khám, không chịu nằm viện do không có tiền thuốc thang. Nay bệnh quá nặng, bác sĩ bắt phải nằm viện. Cậu em út đang học dở lớp 11 cũng bỏ học bươn chải vì hoàn cảnh quá khó khăn. Cô em thứ 2 đang học Cao đẳng Y Thanh Hóa cũng tính bỏ học về nhà phụ giúp bố mẹ. Căn nhà gia đình em đang ở cũng là nhà tình nghĩa do chính quyền địa phương cùng nhân dân xây tặng.
Linh cho hay, tháng 7 tới, em sẽ phải ra Viện Y học Phóng xạ và U bướu Quân đội tiến hành kiểm tra lần nữa. Nếu kết quả khả quan thì có thể quay lại trường học. Nếu không chuyển biến thì tiếp tục điều trị và có thể con đường học hành sẽ phải dừng lại.
Nhớ biển Nha Trang, nhớ màu áo học viên Hải quân, Linh bảo, ngày phải rời Nga để trở về nước, em như người rơi xuống vực thẳm. Những ngày ở viện điều trị, bị ảnh hưởng của hóa - xạ, cơ thể ốm yếu, ăn là nôn ra, ngụm nước chảy qua cổ họng là đau chảy nước mắt nước mũi. Nhưng nghĩ đến lúc được quay lại trường, Linh lại gắng gượng. Giờ nếu không được đi học nữa thì em chẳng biết làm gì, trong khi cơ thể không được khỏe mạnh.
"Nếu được trở lại trường hải quân, em không sợ học lại, không sợ quên kiến thức. Chỉ sợ không quay lại được trường, bao dự định, ước mơ sẽ tắt hết", Linh buồn bã nói.


Hãy chung tay góp sức để ước mơ của Linh trở thành hiện thực. Hãy liên hệ với chúng tôi để giúp đỡ Linh vượt qua khó khăn. Xin cảm ơn
Đọc thêm..

Em bảo “Quen một người không có tiền như anh, nên tôi phải đánh số đề đấy, thì sao nào". Anh nhận ra một điều em không thể bên một người nghèo mãi được. Anh không giàu có như mọi thứ em thấy ở bạn bè trang lứa, anh chỉ giàu về tình cảm thôi, giàu về cảm xúc.

Vậy là gần bốn năm mình yêu nhau rồi em nhỉ, chỉ còn vài tháng nữa là khoảnh khắc giao mùa sẽ đến. Những cơn mưa bắt đầu với bao nhiêu kỷ niệm của chúng mình thay phiên nhau lướt qua trong tâm trí anh. Người ta bảo anh ủy mị, lụy tình và cả yếu đuối nữa, nhưng nó chẳng mấy ảnh hưởng gì đến tình cảm, lý trí của con tim anh dành cho em cả.

Mình yêu nhau gần bốn năm, nếu so sánh với tình yêu của những cặp đôi khác có lẽ mình vẫn chẳng là gì em nhỉ. Tình yêu của chúng mình như đã trôi qua hàng thế kỷ, trải qua những vui buồn, đau khổ, hạnh phúc quá nhiều nên cảm giác rằng nó đã tồn tại thật lâu từ khi nào. Rồi dần dần theo thời gian mình nhận ra những khác biệt của nhau, mình chẳng thể nào không giận nhau trong một tháng hoặc đơn giản chỉ là một tuần. Một tuần để có thể anh cảm thấy niềm vui, hạnh phúc thật sự, một giấc ngủ sâu.

Anh thật sự vui và rất hạnh phúc vì có một người con gái có thể nhìn thấu được trái tim anh. Anh muốn em chẳng phải thua bất kỳ ai trong cuộc sống này, không phải thiếu thốn về tình cảm, vật chất và một cuộc sống bền vững. Anh làm được, anh đã có thể thực hiện được rất nhiều thử thách trong cuộc sống này để khi trở về mang cho em niềm vui cuối ngày.

Anh cảm nhận rằng em cũng yêu anh thật nhiều, thương anh, giữ anh thật chặt, mong anh mỗi khi anh đi làm về muộn, nhưng em à, anh dường như không thể thở được vì sự chặt chẽ đó của em. Mình rơi vào bế tắc, cãi nhau, giận nhau, anh lại phải là người xin lỗi em như bao lần. Em không để anh đi làm, không để anh bước ra bên ngoài kiếm tiền, anh biết khổ chứ, khó khăn rất nhiều nhưng anh sẵn sàng đối mặt với mọi thứ chỉ để “kiếm tiền".

Anh tâm sự, làm đủ điều để em rõ rằng mình muốn một cuộc sống sung túc thì điều quan trọng anh phải bươn trải. Em bảo rằng “Anh không có lập trường". Em thử nhìn bên ngoài xem, kể cả lứa bạn bè của em, họ phải làm đủ thứ nghề để trang trải cho cuộc sống mỗi ngày, vật lộn với bao điều khó khăn, thậm chí đến mức cạn kiệt sức lực.

Mục tiêu của anh, em biết đấy, anh còn nặng nề hơn họ nhiều, họ một mình, phải tự kiếm sống để qua ngày, tằn tiện dành chút ít cho ngày mai. Còn anh, không chỉ cho riêng mình mà cho em, cho con anh, cho ngôi nhà của mình sau này nữa. Vậy tại sao? Tại sao em lại tự làm khổ chuyện tình của mình đến như thế?

Ở em bắt đầu xuất hiện những điều thực sự không đáng có trong tình yêu. Em bảo “Quen một người không có tiền như anh, nên tôi phải đánh số đề đấy, thì sao nào". Anh như chết lặng đi, đau đớn quá chừng em biết không? Rồi còn nhiều câu xúc phạm anh nữa.

Anh nghĩ rằng, ngần ấy vết thương trên người anh, ngần ấy sự chân thật, yêu thương dành cho em có đủ để em phải như thế với anh? Bạn bè anh chẳng có, quan hệ xã hội anh chẳng một ai, chỉ có mỗi em thôi, vậy anh gái gú như thế nào, rượu chè với ai, Facebook làm gì? Đi cùng em dù trong lòng có rất nhiều tâm sự, nhiều chuyện đau lòng nhưng cũng vẫn phải luôn mang một vai trò “hoạt náo viên" cho em vui, em cười. Cuối cùng mọi thứ dồn nén trong con người anh bao lâu như tức nước vỡ bờ.

Em đi cùng anh qua bao năm tháng qua, em biết rõ rằng anh chỉ là một người nghèo, em vẫn yêu anh, bên anh vượt qua thời gian. Giờ đây anh nhận ra một điều em không thể bên một người nghèo mãi được. Anh không giàu có như mọi thứ em thấy ở bạn bè trang lứa, anh chỉ giàu về tình cảm thôi, giàu về cảm xúc. Nếu em có đang đọc được những dòng này, anh cũng mong em hiểu rằng anh yêu em như thế nào, đó là một sự chân thành em à.

Xin lỗi em, anh chỉ là người nghèo

Em bảo “Quen một người không có tiền như anh, nên tôi phải đánh số đề đấy, thì sao nào". Anh nhận ra một điều em không thể bên một người nghèo mãi được. Anh không giàu có như mọi thứ em thấy ở bạn bè trang lứa, anh chỉ giàu về tình cảm thôi, giàu về cảm xúc.

Vậy là gần bốn năm mình yêu nhau rồi em nhỉ, chỉ còn vài tháng nữa là khoảnh khắc giao mùa sẽ đến. Những cơn mưa bắt đầu với bao nhiêu kỷ niệm của chúng mình thay phiên nhau lướt qua trong tâm trí anh. Người ta bảo anh ủy mị, lụy tình và cả yếu đuối nữa, nhưng nó chẳng mấy ảnh hưởng gì đến tình cảm, lý trí của con tim anh dành cho em cả.

Mình yêu nhau gần bốn năm, nếu so sánh với tình yêu của những cặp đôi khác có lẽ mình vẫn chẳng là gì em nhỉ. Tình yêu của chúng mình như đã trôi qua hàng thế kỷ, trải qua những vui buồn, đau khổ, hạnh phúc quá nhiều nên cảm giác rằng nó đã tồn tại thật lâu từ khi nào. Rồi dần dần theo thời gian mình nhận ra những khác biệt của nhau, mình chẳng thể nào không giận nhau trong một tháng hoặc đơn giản chỉ là một tuần. Một tuần để có thể anh cảm thấy niềm vui, hạnh phúc thật sự, một giấc ngủ sâu.

Anh thật sự vui và rất hạnh phúc vì có một người con gái có thể nhìn thấu được trái tim anh. Anh muốn em chẳng phải thua bất kỳ ai trong cuộc sống này, không phải thiếu thốn về tình cảm, vật chất và một cuộc sống bền vững. Anh làm được, anh đã có thể thực hiện được rất nhiều thử thách trong cuộc sống này để khi trở về mang cho em niềm vui cuối ngày.

Anh cảm nhận rằng em cũng yêu anh thật nhiều, thương anh, giữ anh thật chặt, mong anh mỗi khi anh đi làm về muộn, nhưng em à, anh dường như không thể thở được vì sự chặt chẽ đó của em. Mình rơi vào bế tắc, cãi nhau, giận nhau, anh lại phải là người xin lỗi em như bao lần. Em không để anh đi làm, không để anh bước ra bên ngoài kiếm tiền, anh biết khổ chứ, khó khăn rất nhiều nhưng anh sẵn sàng đối mặt với mọi thứ chỉ để “kiếm tiền".

Anh tâm sự, làm đủ điều để em rõ rằng mình muốn một cuộc sống sung túc thì điều quan trọng anh phải bươn trải. Em bảo rằng “Anh không có lập trường". Em thử nhìn bên ngoài xem, kể cả lứa bạn bè của em, họ phải làm đủ thứ nghề để trang trải cho cuộc sống mỗi ngày, vật lộn với bao điều khó khăn, thậm chí đến mức cạn kiệt sức lực.

Mục tiêu của anh, em biết đấy, anh còn nặng nề hơn họ nhiều, họ một mình, phải tự kiếm sống để qua ngày, tằn tiện dành chút ít cho ngày mai. Còn anh, không chỉ cho riêng mình mà cho em, cho con anh, cho ngôi nhà của mình sau này nữa. Vậy tại sao? Tại sao em lại tự làm khổ chuyện tình của mình đến như thế?

Ở em bắt đầu xuất hiện những điều thực sự không đáng có trong tình yêu. Em bảo “Quen một người không có tiền như anh, nên tôi phải đánh số đề đấy, thì sao nào". Anh như chết lặng đi, đau đớn quá chừng em biết không? Rồi còn nhiều câu xúc phạm anh nữa.

Anh nghĩ rằng, ngần ấy vết thương trên người anh, ngần ấy sự chân thật, yêu thương dành cho em có đủ để em phải như thế với anh? Bạn bè anh chẳng có, quan hệ xã hội anh chẳng một ai, chỉ có mỗi em thôi, vậy anh gái gú như thế nào, rượu chè với ai, Facebook làm gì? Đi cùng em dù trong lòng có rất nhiều tâm sự, nhiều chuyện đau lòng nhưng cũng vẫn phải luôn mang một vai trò “hoạt náo viên" cho em vui, em cười. Cuối cùng mọi thứ dồn nén trong con người anh bao lâu như tức nước vỡ bờ.

Em đi cùng anh qua bao năm tháng qua, em biết rõ rằng anh chỉ là một người nghèo, em vẫn yêu anh, bên anh vượt qua thời gian. Giờ đây anh nhận ra một điều em không thể bên một người nghèo mãi được. Anh không giàu có như mọi thứ em thấy ở bạn bè trang lứa, anh chỉ giàu về tình cảm thôi, giàu về cảm xúc. Nếu em có đang đọc được những dòng này, anh cũng mong em hiểu rằng anh yêu em như thế nào, đó là một sự chân thành em à.
Đọc thêm..

Hôm 8/3 chúng tôi còn gặp nhau vui vẻ nói cười, một tuần sau tôi nhắn tin hẹn anh để nói về quyết định gắn bó đời mình, anh trả lời đã có người con gái khác. Anh xin lỗi vì đã hạnh phúc với tình yêu mới, vì tình yêu và sự đợi chờ anh không còn dành cho tôi nữa.

Tôi gặp anh cách đây 7 năm, ban đầu là mối quan hệ đồng nghiệp. Ngày ấy tôi còn rất trẻ, chưa cảm nhận rung động đầu tiên trong con tim mình ra sao. Anh dịu dàng đến bên tôi, nhẹ nhàng quan tâm và yêu thương để hai năm sau tôi chính thức là bạn gái anh. Như bao đôi tình nhân khác, tình yêu chúng tôi có sự thăng hoa của niềm hạnh phúc, chia sẻ ngọt bùi cuộc sống và không ít lần chao đảo trước sóng gió. May thay chúng tôi đã kịp lèo lái con thuyền tình yêu vượt sóng gió.

Trở ngại đầu tiên khi tôi quyết định đến với anh chính là thời gian. Tôi là nhân viên văn phòng, anh là nhân viên phục vụ quán bar. Cuộc mưu sinh của anh bắt đầu từ chập tối đến khuya, anh về nhà ngả lưng nơi phòng trọ là trời hửng sáng. Những tia nắng khởi đầu ngày mới chính là lúc công việc tôi bắt đầu. Yêu anh tôi thông cảm và thương rất nhiều, vượt qua sự phản đối lúc đầu của mẹ để đến với anh. Các ngày lễ trong năm tôi lặng lẽ một mình vì ngày ấy anh không bao giờ có thể nghỉ làm đưa tôi đi chơi như bao đôi tình nhân khác.

Tôi có thoáng buồn nhưng tình yêu dành cho anh lớn hơn tất cả, tôi chẳng nửa lời trách mắng anh. Anh là người đàn ông chững chạc, anh dạy và dìu dắt tôi đi qua từng miền thương nhớ mà chính tôi chưa từng một lần nhận ra tim mình trôi về anh từ lúc nào. Tôi biết rằng anh là một phần không thể thiếu trong cuộc sống.

Cuộc sống hai đứa rất khó khăn, nhà anh ở quê không khá giả nhưng ấm áp tình thương. Gia đình tôi đã đổ vỡ hôn nhân nên giờ tôi sống những ngày tháng chật vật vô cùng. Anh từng đề nghị cưới, anh thương tôi lắm nên mới nghĩ đến việc sống cả cuộc đời với tôi. Lần đầu vì tôi còn quá trẻ nên khước từ lời cầu hôn, hẹn anh yêu thêm thời gian để cho bản thân khám phá sâu về người bạn đời sau này. Anh đồng ý.

Lần hai anh lặp lại việc cưới xin, tôi thật sự vui nhưng lúc này suy nghĩ về những khó khăn của mẹ nhiều hơn nên tôi im lặng, không trả lời anh. Im lặng không phải vì tôi không yêu anh, vì tôi lo lắng chăm sóc anh ra sao, anh là người hiểu rõ nhất. Chúng tôi vẫn mặn nồng trong tất cả mọi việc, vẫn những bữa cơm tôi nấu anh ăn. Những hôm làm khán giả xem anh đá banh trên sân nắng cháy, vẫn thỏ thẻ yêu anh rất nhiều mỗi khi anh ôm tôi vào lòng, tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện cưới.

Lần 3 là khi 2 đứa em của anh cưới, anh nhắc lại với tôi lần nữa, tôi hẹn anh sẽ trả lời chính thức sau đám cưới em anh. Vì tôi có lý do khó nói bên gia đình, sợ mình nói ra sẽ làm anh suy nghĩ lung tung rồi buồn. Anh là người đàn ông rất nóng tính và tự ái cao nên tôi nén nỗi lòng không trả lời anh, để qua Tết này sẽ đồng ý làm vợ anh.

Phải chia sẻ rằng lý do tôi im lặng trước lời ngỏ cưới anh vì tôi sinh ra trong một gia đình đổ vỡ hôn nhân. Ba đã phản bội mẹ con tôi, đẩy hoàn cảnh sống tôi vào khốn cùng của khó khăn nên tôi như chim sợ cành cong. Phần nữa vì anh là người đàn ông đầu tiên nhưng tôi đã không còn con gái khi đến với anh. Xin đừng hiểu lầm, tất cả là do tôi bị lạm dụng thân xác lúc nhỏ đã để lại ký ức ám ảnh và đau thương.

Tuy nóng tính nhưng anh lại là người bản lĩnh sống, rất tình cảm, tôi hạnh phúc vì có anh trong cuộc đời dù 5 năm qua chưa từng được đi chơi vào các ngày lễ tình nhân. Tôi quan niệm tình cảm và yêu thương nhau thật lòng mới quan trọng hơn những bề nổi ấy. Tôi đã sống gắn bó với người đàn ông này 5 năm, một chặng đường không dài nhưng không ngắn, đủ để hiểu tính tình anh.

Trong suốt thời gian ấy chúng tôi đã trót lỡ lầm, tôi day dứt và cầu mong tình yêu này cập bến để có thể cùng anh sửa chữa lỗi lầm, hai đứa đã trót từ bỏ đi giọt máu của mình vì hoàn cảnh không cho phép. Trớ trêu thay, cuộc đời không như đoán trước chữ ngờ. Mới đây thôi, hôm 8/3 chúng tôi còn gặp nhau vui vẻ nói cười, vậy mà một tuần sau đó tôi nhắn tin hẹn anh để nói về quyết định gắn bó đời mình với anh thì anh trả lời đã có người con gái khác, anh xin lỗi vì anh hạnh phúc với tình yêu mới. Anh xin lỗi vì tình yêu và sự đợi chờ anh không còn dành cho tôi nữa.

Đất trời quanh tôi như sụp xuống, tôi khóc rất nhiều. Anh cũng bảo lần đầu tiên trong suốt 5 năm yêu nhau tôi khóc vì anh. Lần đầu tiên anh thấy tôi yếu đuối khi không có anh cạnh bên. Trước hết tôi biết mình là kẻ có lỗi vì không trả lời dứt khoát việc sẽ làm vợ anh trong tương lai.

Tôi thật lòng có nỗi khổ tâm riêng, nếu như không yêu anh, nếu tình cảm tôi nhạt nhòa hay vì tôi đã yêu người khác thì sự chia tay anh chỉ như một lối thoát cho cả hai. Đằng này, tôi đã yêu và trân trọng tình yêu ấy ngay từ những ngày đầu tiên, tôi lưu giữ những tin nhắn anh nhắn cho tôi suốt thời gian dài ấy. Tôi biết tình yêu này quan trọng với đời mình, biết mình đã lỡ chạm đến tổn thương trong anh nên tôi đã mong anh suy nghĩ lại, mong anh cho tôi cơ hội để yêu thương, mong anh nghĩ về những hạnh phúc lẫn sóng gió cả hai đã dìu dắt nhau đi qua 5 năm.

Anh lạnh lùng từ chối vì bảo rằng đã yêu cô gái ấy nên không thể quay lại được nữa. Cô gái anh quen một tháng làm xóa sạch ký ức tình yêu 5 năm của chúng tôi? Tôi thật sự rất đau đớn, không biết sẽ sống những ngày tháng không anh như thế nào. Đâu rồi vòng tay, cái ôm hôn ngọt ngào mà tôi đã dành 5 năm xuân thì nuôi dưỡng vun xén?

Không biết phải làm thế nào để anh hiểu lòng tôi, để anh quay về với yêu thương cả hai đã vun xén. Tôi thừa nhận mình đã vì công việc và sự quan tâm cho gia đình tôi nhiều nên đôi lúc vô tình tạo ra khoảng lặng trong tình yêu. Tôi cũng khẳng định mình đã tin và tuyệt đối chưa hoài nghi về niềm tin dành cho tình yêu ấy.

Anh nói không bao giờ có thể quên được tôi trong trái tim, dù anh đi bên cạnh bạn gái mới vẫn không thoát khỏi hình ảnh tôi trong đầu. Vậy tại sao anh không cho tôi cơ hội để yêu, chăm sóc cho anh? Gia đình anh rất mực yêu thương tôi, không ai đồng ý với quyết định của anh, nhưng vô ích, cuộc đời là của anh, quyết định sau cùng thuộc về anh. Tôi làm sao để giành lại tình yêu anh với cô gái mới ấy?

Đã 3 tháng trôi qua kể từ khi nói chia tay, anh lạnh lùng không một tin nhắn hay điện thoại, thậm chí anh còn đăng bức ảnh hôn cô gái ấy nồng nàn lên Facebook, tôi quay cuồng trong tổn thương chất chồng. Sâu thẳm trái tim mình, tôi vẫn bảo lòng sẽ tha thứ để anh quay về khi thật sự nhận ra tình yêu mới chỉ là cơn say nắng và tình yêu chúng tôi quá lớn.

Tôi đã 27 tuổi, đang sống những ngày tháng vô cùng khó khăn, tôi đã cược tất cả niềm tin, tình yêu, xuân thì, cuộc đời, bản thân vào anh. Liệu 5 năm yêu thương có còn lối về cho tình yêu này? Xin hãy chia sẻ cùng tôi.
Trúc

Mất anh sau 3 lần từ chối lời cầu hôn

Hôm 8/3 chúng tôi còn gặp nhau vui vẻ nói cười, một tuần sau tôi nhắn tin hẹn anh để nói về quyết định gắn bó đời mình, anh trả lời đã có người con gái khác. Anh xin lỗi vì đã hạnh phúc với tình yêu mới, vì tình yêu và sự đợi chờ anh không còn dành cho tôi nữa.

Tôi gặp anh cách đây 7 năm, ban đầu là mối quan hệ đồng nghiệp. Ngày ấy tôi còn rất trẻ, chưa cảm nhận rung động đầu tiên trong con tim mình ra sao. Anh dịu dàng đến bên tôi, nhẹ nhàng quan tâm và yêu thương để hai năm sau tôi chính thức là bạn gái anh. Như bao đôi tình nhân khác, tình yêu chúng tôi có sự thăng hoa của niềm hạnh phúc, chia sẻ ngọt bùi cuộc sống và không ít lần chao đảo trước sóng gió. May thay chúng tôi đã kịp lèo lái con thuyền tình yêu vượt sóng gió.

Trở ngại đầu tiên khi tôi quyết định đến với anh chính là thời gian. Tôi là nhân viên văn phòng, anh là nhân viên phục vụ quán bar. Cuộc mưu sinh của anh bắt đầu từ chập tối đến khuya, anh về nhà ngả lưng nơi phòng trọ là trời hửng sáng. Những tia nắng khởi đầu ngày mới chính là lúc công việc tôi bắt đầu. Yêu anh tôi thông cảm và thương rất nhiều, vượt qua sự phản đối lúc đầu của mẹ để đến với anh. Các ngày lễ trong năm tôi lặng lẽ một mình vì ngày ấy anh không bao giờ có thể nghỉ làm đưa tôi đi chơi như bao đôi tình nhân khác.

Tôi có thoáng buồn nhưng tình yêu dành cho anh lớn hơn tất cả, tôi chẳng nửa lời trách mắng anh. Anh là người đàn ông chững chạc, anh dạy và dìu dắt tôi đi qua từng miền thương nhớ mà chính tôi chưa từng một lần nhận ra tim mình trôi về anh từ lúc nào. Tôi biết rằng anh là một phần không thể thiếu trong cuộc sống.

Cuộc sống hai đứa rất khó khăn, nhà anh ở quê không khá giả nhưng ấm áp tình thương. Gia đình tôi đã đổ vỡ hôn nhân nên giờ tôi sống những ngày tháng chật vật vô cùng. Anh từng đề nghị cưới, anh thương tôi lắm nên mới nghĩ đến việc sống cả cuộc đời với tôi. Lần đầu vì tôi còn quá trẻ nên khước từ lời cầu hôn, hẹn anh yêu thêm thời gian để cho bản thân khám phá sâu về người bạn đời sau này. Anh đồng ý.

Lần hai anh lặp lại việc cưới xin, tôi thật sự vui nhưng lúc này suy nghĩ về những khó khăn của mẹ nhiều hơn nên tôi im lặng, không trả lời anh. Im lặng không phải vì tôi không yêu anh, vì tôi lo lắng chăm sóc anh ra sao, anh là người hiểu rõ nhất. Chúng tôi vẫn mặn nồng trong tất cả mọi việc, vẫn những bữa cơm tôi nấu anh ăn. Những hôm làm khán giả xem anh đá banh trên sân nắng cháy, vẫn thỏ thẻ yêu anh rất nhiều mỗi khi anh ôm tôi vào lòng, tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện cưới.

Lần 3 là khi 2 đứa em của anh cưới, anh nhắc lại với tôi lần nữa, tôi hẹn anh sẽ trả lời chính thức sau đám cưới em anh. Vì tôi có lý do khó nói bên gia đình, sợ mình nói ra sẽ làm anh suy nghĩ lung tung rồi buồn. Anh là người đàn ông rất nóng tính và tự ái cao nên tôi nén nỗi lòng không trả lời anh, để qua Tết này sẽ đồng ý làm vợ anh.

Phải chia sẻ rằng lý do tôi im lặng trước lời ngỏ cưới anh vì tôi sinh ra trong một gia đình đổ vỡ hôn nhân. Ba đã phản bội mẹ con tôi, đẩy hoàn cảnh sống tôi vào khốn cùng của khó khăn nên tôi như chim sợ cành cong. Phần nữa vì anh là người đàn ông đầu tiên nhưng tôi đã không còn con gái khi đến với anh. Xin đừng hiểu lầm, tất cả là do tôi bị lạm dụng thân xác lúc nhỏ đã để lại ký ức ám ảnh và đau thương.

Tuy nóng tính nhưng anh lại là người bản lĩnh sống, rất tình cảm, tôi hạnh phúc vì có anh trong cuộc đời dù 5 năm qua chưa từng được đi chơi vào các ngày lễ tình nhân. Tôi quan niệm tình cảm và yêu thương nhau thật lòng mới quan trọng hơn những bề nổi ấy. Tôi đã sống gắn bó với người đàn ông này 5 năm, một chặng đường không dài nhưng không ngắn, đủ để hiểu tính tình anh.

Trong suốt thời gian ấy chúng tôi đã trót lỡ lầm, tôi day dứt và cầu mong tình yêu này cập bến để có thể cùng anh sửa chữa lỗi lầm, hai đứa đã trót từ bỏ đi giọt máu của mình vì hoàn cảnh không cho phép. Trớ trêu thay, cuộc đời không như đoán trước chữ ngờ. Mới đây thôi, hôm 8/3 chúng tôi còn gặp nhau vui vẻ nói cười, vậy mà một tuần sau đó tôi nhắn tin hẹn anh để nói về quyết định gắn bó đời mình với anh thì anh trả lời đã có người con gái khác, anh xin lỗi vì anh hạnh phúc với tình yêu mới. Anh xin lỗi vì tình yêu và sự đợi chờ anh không còn dành cho tôi nữa.

Đất trời quanh tôi như sụp xuống, tôi khóc rất nhiều. Anh cũng bảo lần đầu tiên trong suốt 5 năm yêu nhau tôi khóc vì anh. Lần đầu tiên anh thấy tôi yếu đuối khi không có anh cạnh bên. Trước hết tôi biết mình là kẻ có lỗi vì không trả lời dứt khoát việc sẽ làm vợ anh trong tương lai.

Tôi thật lòng có nỗi khổ tâm riêng, nếu như không yêu anh, nếu tình cảm tôi nhạt nhòa hay vì tôi đã yêu người khác thì sự chia tay anh chỉ như một lối thoát cho cả hai. Đằng này, tôi đã yêu và trân trọng tình yêu ấy ngay từ những ngày đầu tiên, tôi lưu giữ những tin nhắn anh nhắn cho tôi suốt thời gian dài ấy. Tôi biết tình yêu này quan trọng với đời mình, biết mình đã lỡ chạm đến tổn thương trong anh nên tôi đã mong anh suy nghĩ lại, mong anh cho tôi cơ hội để yêu thương, mong anh nghĩ về những hạnh phúc lẫn sóng gió cả hai đã dìu dắt nhau đi qua 5 năm.

Anh lạnh lùng từ chối vì bảo rằng đã yêu cô gái ấy nên không thể quay lại được nữa. Cô gái anh quen một tháng làm xóa sạch ký ức tình yêu 5 năm của chúng tôi? Tôi thật sự rất đau đớn, không biết sẽ sống những ngày tháng không anh như thế nào. Đâu rồi vòng tay, cái ôm hôn ngọt ngào mà tôi đã dành 5 năm xuân thì nuôi dưỡng vun xén?

Không biết phải làm thế nào để anh hiểu lòng tôi, để anh quay về với yêu thương cả hai đã vun xén. Tôi thừa nhận mình đã vì công việc và sự quan tâm cho gia đình tôi nhiều nên đôi lúc vô tình tạo ra khoảng lặng trong tình yêu. Tôi cũng khẳng định mình đã tin và tuyệt đối chưa hoài nghi về niềm tin dành cho tình yêu ấy.

Anh nói không bao giờ có thể quên được tôi trong trái tim, dù anh đi bên cạnh bạn gái mới vẫn không thoát khỏi hình ảnh tôi trong đầu. Vậy tại sao anh không cho tôi cơ hội để yêu, chăm sóc cho anh? Gia đình anh rất mực yêu thương tôi, không ai đồng ý với quyết định của anh, nhưng vô ích, cuộc đời là của anh, quyết định sau cùng thuộc về anh. Tôi làm sao để giành lại tình yêu anh với cô gái mới ấy?

Đã 3 tháng trôi qua kể từ khi nói chia tay, anh lạnh lùng không một tin nhắn hay điện thoại, thậm chí anh còn đăng bức ảnh hôn cô gái ấy nồng nàn lên Facebook, tôi quay cuồng trong tổn thương chất chồng. Sâu thẳm trái tim mình, tôi vẫn bảo lòng sẽ tha thứ để anh quay về khi thật sự nhận ra tình yêu mới chỉ là cơn say nắng và tình yêu chúng tôi quá lớn.

Tôi đã 27 tuổi, đang sống những ngày tháng vô cùng khó khăn, tôi đã cược tất cả niềm tin, tình yêu, xuân thì, cuộc đời, bản thân vào anh. Liệu 5 năm yêu thương có còn lối về cho tình yêu này? Xin hãy chia sẻ cùng tôi.
Trúc
Đọc thêm..
Những bài hát hay để lại cho ta nhiều cảm xúc khi bạn bè chia tay.Xa một thời áo trắng,một thời hồn nhiên của tuổi học trò.Mời các bạn thưởng thức.

Ngày Ấy Bạn Và Tôi (2012)





Cho Bạn Cho Tôi





Mong Ước Kỷ Niệm Xưa






Mái Trường Mến Yêu




Tiễn Bạn Lên Đường


Những bài hát hay khi bạn bè chia xa

Những bài hát hay để lại cho ta nhiều cảm xúc khi bạn bè chia tay.Xa một thời áo trắng,một thời hồn nhiên của tuổi học trò.Mời các bạn thưởng thức.

Ngày Ấy Bạn Và Tôi (2012)





Cho Bạn Cho Tôi





Mong Ước Kỷ Niệm Xưa






Mái Trường Mến Yêu




Tiễn Bạn Lên Đường


Đọc thêm..

1. Hãy ăn đủ bữa, ngủ đủ giấc mới có sức để ôn thi nhé bạn hiền.
2. Bụt ơi! Xin ông hãy giúp cho bạn con thi thật tốt, bạn ấy mà thất học sẽ làm phiền con nhiều lắm.
3. Nếu có bất cứ thứ gì mình muốn nói ngay lúc này thì nó chỉ có thể là "Cố lên".
4. Kì thi sắp tới bạn tôi ơi!
Cố gắng học nha đừng có lười
Có chí thì nên ta phải nhớ
Một mai đỗ đạt miệng cười tươi.

Học ngày, học đêm, học quên cả ngủ (ảnh minh họa) 
5. Đây là những giờ phút vô cùng quan trọng của cuộc đời, hãy tập trung ôn thi và đừng để bất cứ điều gì làm xao nhãng bạn nhé.
6. Kỳ thi đại học sắp đến rồi: Chúc các sĩ tử thượng lộ bình an - công thành danh toại. Thi đâu trúng đó.
7. Mùa thi xin chúc bạn có: Giấy báo về nhà, chuẩn bị xôi gà, và sẽ phải xa nhà!
8. Con đường danh vọng lắm gian truân
Đòi hỏi người ta tính chuyên cần
Muốn sắt thành kim phải bỏ sức
Mong mình thành đạt phải rèn thân.
9. Hãy bình tĩnh, tự tin để làm bài thật tốt, tất cả mọi người đều tin tưởng ở bạn.
20 lời chúc hay dành cho các sĩ tử - 2
Vào đại học không chỉ là một giấc mơ đẹp, hãy biến nó thành sự thật (ảnh minh họa)
10. Cố gắng làm bài thật tốt để thi đỗ nhé, chỉ cần đủ điểm đỗ là được, không cần thừa quá nhiều đâu.
11. Chúc các bạn thấy đề ngắn không kiêu, đề dài không nản, dễ đừng chủ quan và khó thì khỏi phải bàn.
12. Thi tốt nhé! Không được thấp điểm hơn tớ đâu đó!
13. Tránh Xa Điểm 1 ,
Dẹp Điểm 2,
Bye Điểm 3,
Xa Điểm 4,
Trốn Điểm 5,
Căm Điểm 6,
Quý Báu Gì điểm 7,
Quyết Nhảy Qua Điểm 8,
Bám Chặt Điểm 9,
Vịn Chắc Điểm 10.
14.Hãy tin rằng không có sự thất bại, con người luôn luôn có đủ khả năng để chinh phục những đỉnh cao! Hãy bình tĩnh, cẩn thận, và làm bài một cách thông minh như các bạn vẫn vậy.
15. Cố gắng thi, đừng phụ lòng tớ ngồi cầu nguyện cho cả 2 đứa cả buổi chiều.
16. Bạn có nghe thấy tiếng cánh cổng trường đại học đang réo gọi tên bạn không? Hãy làm bài thật tốt để có thể đến "âu yếm" nó.
20 lời chúc hay dành cho các sĩ tử - 3
Tương lai tươi đẹp đang chờ đón các bạn (ảnh minh họa).
17. Cổng trường đại học sẽ không còn xa nữa bởi từng ngày, từng ngày qua, chúng ta đã, đang và sẽ nỗ lực hết mình. Thời gian chỉ còn tính bằng ngày, bằng giờ, trong cuộc chạy đua này chúng mình không được phép dừng lại...
18. Chúc bạn:
Đủ sức khỏe - Đủ tự tin - Đủ quyết tâm - Đủ khát khao chiến thắng
19. Cố lên bạn hiền, nếu thi đỗ tớ sẽ tặng bạn một món quà vô cùng giá trị. Đó là nụ hôn gió nồng cháy và rực lửa của tớ.
20. Học, học nữa, học mãi = thành công, thành công, đại thành công! Nhưng chúc bạn chỉ phải thi đại học một lần duy nhất.

Nếu bạn đang dùng điện thoại tại trọn bộ tin nhắn hình chúc thi tốt  Tại đây

Chúc các bạn thi tốt! 20 lời chúc hay dành cho các sĩ tử Thi Tốt


1. Hãy ăn đủ bữa, ngủ đủ giấc mới có sức để ôn thi nhé bạn hiền.
2. Bụt ơi! Xin ông hãy giúp cho bạn con thi thật tốt, bạn ấy mà thất học sẽ làm phiền con nhiều lắm.
3. Nếu có bất cứ thứ gì mình muốn nói ngay lúc này thì nó chỉ có thể là "Cố lên".
4. Kì thi sắp tới bạn tôi ơi!
Cố gắng học nha đừng có lười
Có chí thì nên ta phải nhớ
Một mai đỗ đạt miệng cười tươi.

Học ngày, học đêm, học quên cả ngủ (ảnh minh họa) 
5. Đây là những giờ phút vô cùng quan trọng của cuộc đời, hãy tập trung ôn thi và đừng để bất cứ điều gì làm xao nhãng bạn nhé.
6. Kỳ thi đại học sắp đến rồi: Chúc các sĩ tử thượng lộ bình an - công thành danh toại. Thi đâu trúng đó.
7. Mùa thi xin chúc bạn có: Giấy báo về nhà, chuẩn bị xôi gà, và sẽ phải xa nhà!
8. Con đường danh vọng lắm gian truân
Đòi hỏi người ta tính chuyên cần
Muốn sắt thành kim phải bỏ sức
Mong mình thành đạt phải rèn thân.
9. Hãy bình tĩnh, tự tin để làm bài thật tốt, tất cả mọi người đều tin tưởng ở bạn.
20 lời chúc hay dành cho các sĩ tử - 2
Vào đại học không chỉ là một giấc mơ đẹp, hãy biến nó thành sự thật (ảnh minh họa)
10. Cố gắng làm bài thật tốt để thi đỗ nhé, chỉ cần đủ điểm đỗ là được, không cần thừa quá nhiều đâu.
11. Chúc các bạn thấy đề ngắn không kiêu, đề dài không nản, dễ đừng chủ quan và khó thì khỏi phải bàn.
12. Thi tốt nhé! Không được thấp điểm hơn tớ đâu đó!
13. Tránh Xa Điểm 1 ,
Dẹp Điểm 2,
Bye Điểm 3,
Xa Điểm 4,
Trốn Điểm 5,
Căm Điểm 6,
Quý Báu Gì điểm 7,
Quyết Nhảy Qua Điểm 8,
Bám Chặt Điểm 9,
Vịn Chắc Điểm 10.
14.Hãy tin rằng không có sự thất bại, con người luôn luôn có đủ khả năng để chinh phục những đỉnh cao! Hãy bình tĩnh, cẩn thận, và làm bài một cách thông minh như các bạn vẫn vậy.
15. Cố gắng thi, đừng phụ lòng tớ ngồi cầu nguyện cho cả 2 đứa cả buổi chiều.
16. Bạn có nghe thấy tiếng cánh cổng trường đại học đang réo gọi tên bạn không? Hãy làm bài thật tốt để có thể đến "âu yếm" nó.
20 lời chúc hay dành cho các sĩ tử - 3
Tương lai tươi đẹp đang chờ đón các bạn (ảnh minh họa).
17. Cổng trường đại học sẽ không còn xa nữa bởi từng ngày, từng ngày qua, chúng ta đã, đang và sẽ nỗ lực hết mình. Thời gian chỉ còn tính bằng ngày, bằng giờ, trong cuộc chạy đua này chúng mình không được phép dừng lại...
18. Chúc bạn:
Đủ sức khỏe - Đủ tự tin - Đủ quyết tâm - Đủ khát khao chiến thắng
19. Cố lên bạn hiền, nếu thi đỗ tớ sẽ tặng bạn một món quà vô cùng giá trị. Đó là nụ hôn gió nồng cháy và rực lửa của tớ.
20. Học, học nữa, học mãi = thành công, thành công, đại thành công! Nhưng chúc bạn chỉ phải thi đại học một lần duy nhất.

Nếu bạn đang dùng điện thoại tại trọn bộ tin nhắn hình chúc thi tốt  Tại đây
Đọc thêm..

“Với 50 ngàn đồng/tháng và 300 ngàn đồng cho 1 SIM mới, người dùng SIM Mobifone sẽ có dung lượng lên đến 1 tỉ GB với tốc độ băng thông 7,2 Mb/s.” – là một quảng cáo lừa đảo đầy “hấp dẫn” vừa mới xuất hiện.


Ảnh chụp màn hình máy tính.

Theo tìm hiểu của Thế Giới Số, một người bán trên Facebook có tên N.M.Q (TP.HCM) đã rao bán SIM 3G của nhà mạng Mobifone với giá 300 ngàn đồng/SIM và có thể sử dụng dung lượng 1 tỉ GB miễn phí với tốc độ download có băng thông 7,2 Mb/s, phí duy trì hàng tháng là 50 ngàn đồng. Người này còn cam kết rằng bảo hành 6 tháng, 1 đổi 1 hoặc hoàn tiền lại nếu SIM bị lỗi.

Khi phóng viên liên lạc đặt câu hỏi muốn làm SIM của mình để có thể sử dụng gói cước hấp dẫn này thì người bán cho biết, họ có thể làm thủ thuật hack ngay cả trên SIM của người dùng với giá 350 ngàn đồng và phải để SIM lại 2 ngày để họ tiến hành “nạp” gói cước này vào SIM đó. Người bán này còn cho biết, SIM Mobifone sau khi sử dụng “gói dung lượng” trên thì điện thoại sẽ không báo bất cứ gói dung lượng nào bạn đang xài và SIM sẽ trừ 50 ngàn đồng/tháng để có thể gia hạn tiếp theo để sử dụng.

Người bán này còn rất tự tin để chia sẻ ngay trên trang mua bán này rằng, SIM dung lượng này do chính bạn hack và cho người dùng nào muốn mua có thể xài thử 1 ngày.
SIM hack: “Mua 1 tỉ GB dung lượng 3G Mobifone chỉ 300 ngàn đồng” 2
  
Anh T. Huy, người đã mua và sử dụng SIM dạng này trong 2 ngày chia sẻ với Thế Giới Số, anh cho hay, SIM sử dụng tốt, tốc độ download ổn định từ 4 đến 5 Mb/s. Một chuyên gia viễn thông giấu tên cho biết, nếu chuyện này có thật, có thể hệ thống Mobifone đã bị lổ hổng cho hacker khai thác hoặc có sự tiếp tay từ phía nội bộ của nhà mạng này.

Đại diện truyền thông của Mobifone cho biết Mobifone không hề có loại gói cước này, đây chắc chắn là một hình thức lừa đảo. Mobifone khuyến cáo người dùng không nên mua loại sim này vì các tác hại của nó có thể mang lại. Vị đại diện này cũng cho biết Mobifone đang tích cực điều tra và làm rõ về hành vi này. Thế Giới Số sẽ tiếp tục thông tin về việc này.


Người mua cũng có thể bị phạt

Luật sư Trần Vương Thảo, Luật sư đoàn TPHCM cho biết: Trong trường hợp việc hack sim này là thật thì người hack đã vi phạm điều 226A Bộ luật Hình sự: Tội truy cập bất hợp pháp vào mạng máy tính, mạng viễn thông, mạng Internet, thiết bị số của người khác. Khung hình phạt tiền cao nhất của tội danh này là 200 triệu đồng, khung hình phạt tù cao nhất đến 12 năm tù.

Về phía người mua nếu hoàn toàn biết rõ đây là sim hack mà vẫn mua thì có thể vi phạm vào điều 250 Bộ luật Hình sự: Tội chứa chấp hoặc tiêu thụ tài sản do người khác phạm tội mà có. Mức án cao nhất cho tội danh này trong trường hợp thu lợi bất chính đặc biệt cao là 15 năm tù, ngoài ra còn có thể bị phạt 50 triệu đồng.

SIM hack: “Mua 1 tỉ GB dung lượng 3G Mobifone chỉ 300 ngàn đồng”


“Với 50 ngàn đồng/tháng và 300 ngàn đồng cho 1 SIM mới, người dùng SIM Mobifone sẽ có dung lượng lên đến 1 tỉ GB với tốc độ băng thông 7,2 Mb/s.” – là một quảng cáo lừa đảo đầy “hấp dẫn” vừa mới xuất hiện.


Ảnh chụp màn hình máy tính.

Theo tìm hiểu của Thế Giới Số, một người bán trên Facebook có tên N.M.Q (TP.HCM) đã rao bán SIM 3G của nhà mạng Mobifone với giá 300 ngàn đồng/SIM và có thể sử dụng dung lượng 1 tỉ GB miễn phí với tốc độ download có băng thông 7,2 Mb/s, phí duy trì hàng tháng là 50 ngàn đồng. Người này còn cam kết rằng bảo hành 6 tháng, 1 đổi 1 hoặc hoàn tiền lại nếu SIM bị lỗi.

Khi phóng viên liên lạc đặt câu hỏi muốn làm SIM của mình để có thể sử dụng gói cước hấp dẫn này thì người bán cho biết, họ có thể làm thủ thuật hack ngay cả trên SIM của người dùng với giá 350 ngàn đồng và phải để SIM lại 2 ngày để họ tiến hành “nạp” gói cước này vào SIM đó. Người bán này còn cho biết, SIM Mobifone sau khi sử dụng “gói dung lượng” trên thì điện thoại sẽ không báo bất cứ gói dung lượng nào bạn đang xài và SIM sẽ trừ 50 ngàn đồng/tháng để có thể gia hạn tiếp theo để sử dụng.

Người bán này còn rất tự tin để chia sẻ ngay trên trang mua bán này rằng, SIM dung lượng này do chính bạn hack và cho người dùng nào muốn mua có thể xài thử 1 ngày.
SIM hack: “Mua 1 tỉ GB dung lượng 3G Mobifone chỉ 300 ngàn đồng” 2
  
Anh T. Huy, người đã mua và sử dụng SIM dạng này trong 2 ngày chia sẻ với Thế Giới Số, anh cho hay, SIM sử dụng tốt, tốc độ download ổn định từ 4 đến 5 Mb/s. Một chuyên gia viễn thông giấu tên cho biết, nếu chuyện này có thật, có thể hệ thống Mobifone đã bị lổ hổng cho hacker khai thác hoặc có sự tiếp tay từ phía nội bộ của nhà mạng này.

Đại diện truyền thông của Mobifone cho biết Mobifone không hề có loại gói cước này, đây chắc chắn là một hình thức lừa đảo. Mobifone khuyến cáo người dùng không nên mua loại sim này vì các tác hại của nó có thể mang lại. Vị đại diện này cũng cho biết Mobifone đang tích cực điều tra và làm rõ về hành vi này. Thế Giới Số sẽ tiếp tục thông tin về việc này.


Người mua cũng có thể bị phạt

Luật sư Trần Vương Thảo, Luật sư đoàn TPHCM cho biết: Trong trường hợp việc hack sim này là thật thì người hack đã vi phạm điều 226A Bộ luật Hình sự: Tội truy cập bất hợp pháp vào mạng máy tính, mạng viễn thông, mạng Internet, thiết bị số của người khác. Khung hình phạt tiền cao nhất của tội danh này là 200 triệu đồng, khung hình phạt tù cao nhất đến 12 năm tù.

Về phía người mua nếu hoàn toàn biết rõ đây là sim hack mà vẫn mua thì có thể vi phạm vào điều 250 Bộ luật Hình sự: Tội chứa chấp hoặc tiêu thụ tài sản do người khác phạm tội mà có. Mức án cao nhất cho tội danh này trong trường hợp thu lợi bất chính đặc biệt cao là 15 năm tù, ngoài ra còn có thể bị phạt 50 triệu đồng.

Đọc thêm..

Ý thức được những mặt trái của mạng xã hội sẽ giúp bạn sử dụng nó một cách đúng đắn hơn.

Các trang mạng xã hội chưa bao giờ trở nên phổ biến và thống trị chiếm lấy phần lớn thời gian sử dụng internet của con người như thời điểm hiện tại. Mặc dù mang lại cho chúng ta vô vàn các lợi ích không thể đếm hết được song mạng xã hội cũng có những mặt xấu riêng khiến những người sử dụng nó phải chịu.

Tốn quá nhiều thời gian

Những "lưỡi dao" của mạng xã hội 1
  
Điều này đặc biệt đúng với những ai sử dụng điện thoại thông minh hoặc laptop thường xuyên. Thật khó để kiềm chế việc mở Facebook, Youtube,… mỗi khi chúng ta có internet trong ngày. Dù bạn cảm thấy mình chỉ dành rất ít thời gian cho mạng xã hội mỗi lần song hãy thử nhớ lại xem mình đã làm những cái “ít thời gian” đó nhiều đến mức nào trong một ngày. Hẳn bạn sẽ nhận ra rằng khoảng thời gian eo hẹp mà mình có mỗi ngày vốn để thư giãn, nghỉ ngơi, giải trí, làm việc giờ đây chỉ dành cho mạng xã hội. Điều này sẽ ảnh hưởng gián tiếp một cách không nhỏ tới tâm tư, tính cách và thậm chí là chất lượng công việc, chất lượng cuộc sống hằng ngày của bạn. Từ lúc nào đó, bạn đã đối mặt với nguy cơ trở thành một người “nghiện” mạng xã hội mà không hề hay biết.

Nguy cơ tiếp xúc với các thông tin không lành mạnh

Những "lưỡi dao" của mạng xã hội 2
  
Việc kiểm soát chất lượng và nội dung thông tin trên các trang mạng xã hội luôn là một điều khiến các nhà quản lí phải thường xuyên đau đầu tìm giải pháp. Sẽ chẳng lạ lùng hay khó hiểu nếu một ngày nào đó bạn thấy được một tấm hình hay đoạn video sex có trên Facebook hay Youtube. Mạng xã hội mang lại cho người sử dụng các giá trị do chính họ tự tạo ra và nhà phát triển chẳng thế nào cấm người sử dụng suy nghĩ về những thứ “nhạy cảm” trong cuộc sống được.

Xung đột tôn giáo, vùng miền

  
Đã không ít lần một nội dung được tổ chức hay cá nhân nào đó đăng tải trên Facebook để mọi người Like và Share để rồi dẫn đến một cuộc cãi vã, chửi bới dữ dội trên đó giữa một nhóm người sử dụng. Họ không ngần ngại miệt thị và nói xấu nhau thông qua các yếu tố như tôn giáo, vị trí địa lí, … Thậm chí, một hành động thiếu suy nghĩ của thành viên trong nhóm cũng có thể khiến họ bị đe dọa và “chăm sóc” ở ngoài đời thường một cách không thương tiếc.

Tâm lí người dùng bị mặc cảm, thiếu tích cực trong cuộc sống

Những "lưỡi dao" của mạng xã hội 4
  
Các trang mạng xã hội, điển hình như Facebook có thể dễ dàng khiến bạn cảm thấy “ghen ăn tức ở” với người khác mỗi khi bạn vào xem các hoạt động của họ một cách kín đáo, lặng lẽ và không cho ai biết. Bạn sẽ nhanh chóng cảm thấy khó chịu một phần nào đó với những gì mình đang không có dẫn tới sự mặt cảm trong cuộc sống. Cảm giác đó lớn dần và trở thành hiện tượng cảm xúc trong bạn không chỉ trên Facebook mà còn cả ngoài cuộc sống nữa.

Lừa đảo, bảo mật

Những "lưỡi dao" của mạng xã hội 5
  
Việc lừa đảo thông tin online, lấy đi thông tin người sử dụng với một đường dẫn dính virus không hề hiếm. Nạn nhân thương không hề biết mình đã bị lừa cho tới khi hậu quả dần trở nên rõ ràng hơn. Điển hình nhất là việc các cá nhân tung tin đồn nhảm không rõ cơ sở để câu kéo sự quan tâm của những người dùng khác gây xôn xao xã hội. Ngoài ra, vấn đề bảo mật cũng có thể trở nên hết sức đáng lo nếu không may bạn vô tình truy cập vào một đường dẫn nào đó tưởng chừng an toàn do chính bạn bè của mình gửi. Tài khoản của bạn bị mất và sẽ có người mạo danh bạn thực hiện các hành động phi pháp khác.

Những "lưỡi dao" của mạng xã hội


Ý thức được những mặt trái của mạng xã hội sẽ giúp bạn sử dụng nó một cách đúng đắn hơn.

Các trang mạng xã hội chưa bao giờ trở nên phổ biến và thống trị chiếm lấy phần lớn thời gian sử dụng internet của con người như thời điểm hiện tại. Mặc dù mang lại cho chúng ta vô vàn các lợi ích không thể đếm hết được song mạng xã hội cũng có những mặt xấu riêng khiến những người sử dụng nó phải chịu.

Tốn quá nhiều thời gian

Những "lưỡi dao" của mạng xã hội 1
  
Điều này đặc biệt đúng với những ai sử dụng điện thoại thông minh hoặc laptop thường xuyên. Thật khó để kiềm chế việc mở Facebook, Youtube,… mỗi khi chúng ta có internet trong ngày. Dù bạn cảm thấy mình chỉ dành rất ít thời gian cho mạng xã hội mỗi lần song hãy thử nhớ lại xem mình đã làm những cái “ít thời gian” đó nhiều đến mức nào trong một ngày. Hẳn bạn sẽ nhận ra rằng khoảng thời gian eo hẹp mà mình có mỗi ngày vốn để thư giãn, nghỉ ngơi, giải trí, làm việc giờ đây chỉ dành cho mạng xã hội. Điều này sẽ ảnh hưởng gián tiếp một cách không nhỏ tới tâm tư, tính cách và thậm chí là chất lượng công việc, chất lượng cuộc sống hằng ngày của bạn. Từ lúc nào đó, bạn đã đối mặt với nguy cơ trở thành một người “nghiện” mạng xã hội mà không hề hay biết.

Nguy cơ tiếp xúc với các thông tin không lành mạnh

Những "lưỡi dao" của mạng xã hội 2
  
Việc kiểm soát chất lượng và nội dung thông tin trên các trang mạng xã hội luôn là một điều khiến các nhà quản lí phải thường xuyên đau đầu tìm giải pháp. Sẽ chẳng lạ lùng hay khó hiểu nếu một ngày nào đó bạn thấy được một tấm hình hay đoạn video sex có trên Facebook hay Youtube. Mạng xã hội mang lại cho người sử dụng các giá trị do chính họ tự tạo ra và nhà phát triển chẳng thế nào cấm người sử dụng suy nghĩ về những thứ “nhạy cảm” trong cuộc sống được.

Xung đột tôn giáo, vùng miền

  
Đã không ít lần một nội dung được tổ chức hay cá nhân nào đó đăng tải trên Facebook để mọi người Like và Share để rồi dẫn đến một cuộc cãi vã, chửi bới dữ dội trên đó giữa một nhóm người sử dụng. Họ không ngần ngại miệt thị và nói xấu nhau thông qua các yếu tố như tôn giáo, vị trí địa lí, … Thậm chí, một hành động thiếu suy nghĩ của thành viên trong nhóm cũng có thể khiến họ bị đe dọa và “chăm sóc” ở ngoài đời thường một cách không thương tiếc.

Tâm lí người dùng bị mặc cảm, thiếu tích cực trong cuộc sống

Những "lưỡi dao" của mạng xã hội 4
  
Các trang mạng xã hội, điển hình như Facebook có thể dễ dàng khiến bạn cảm thấy “ghen ăn tức ở” với người khác mỗi khi bạn vào xem các hoạt động của họ một cách kín đáo, lặng lẽ và không cho ai biết. Bạn sẽ nhanh chóng cảm thấy khó chịu một phần nào đó với những gì mình đang không có dẫn tới sự mặt cảm trong cuộc sống. Cảm giác đó lớn dần và trở thành hiện tượng cảm xúc trong bạn không chỉ trên Facebook mà còn cả ngoài cuộc sống nữa.

Lừa đảo, bảo mật

Những "lưỡi dao" của mạng xã hội 5
  
Việc lừa đảo thông tin online, lấy đi thông tin người sử dụng với một đường dẫn dính virus không hề hiếm. Nạn nhân thương không hề biết mình đã bị lừa cho tới khi hậu quả dần trở nên rõ ràng hơn. Điển hình nhất là việc các cá nhân tung tin đồn nhảm không rõ cơ sở để câu kéo sự quan tâm của những người dùng khác gây xôn xao xã hội. Ngoài ra, vấn đề bảo mật cũng có thể trở nên hết sức đáng lo nếu không may bạn vô tình truy cập vào một đường dẫn nào đó tưởng chừng an toàn do chính bạn bè của mình gửi. Tài khoản của bạn bị mất và sẽ có người mạo danh bạn thực hiện các hành động phi pháp khác.
Đọc thêm..

Trong đoạn chát, cô ấy thể hiện sự khao khát với người yêu cũ, mô tả các kiểu sex, hẹn hò với nhau. Ngay cả khi người thân đang thập tử nhất sinh, cô ấy cũng tranh thủ thời gian chăm bệnh để gặp gỡ và vào khách sạn với người yêu cũ.

Tôi và vợ cưới nhau chỉ sau một thời gian ngắn tìm hiểu. Lúc đó, tôi vừa chia tay vài mối tình không có gì sâu sắc. Quan điểm của tôi khi yêu ai, xác định không thể tiến đến hôn nhân thì không nên đi quá xa, để lại những hệ lụy cho cuộc sống của họ sau này. Còn vợ tôi thì khác, trước tôi cô ấy có người yêu, họ đã sống với nhau như vợ chồng. Gia đình ngăn cản, không cưới được nhau, anh ta lấy vợ. Họ quan hệ với nhau khi còn đang yêu, lúc anh ta lấy vợ và ngay cả khi họ đã có gia đình. Trước khi cưới, tôi phát hiện ra tin nhắn của họ nên biết được điều đó. Tôi hoang mang cùng cực, nhưng cô ấy đã thừa nhận mình không còn nguyên vẹn khi đến với tôi nên tôi tin cô ấy sẽ không phải kiểu người sống buông thả.
Trời đất như sụp đổ, tôi đọc được các đoạn chat sex giữa vợ và tình cũ khi hôn nhân của chúng tôi đang tồn tại. Trong đó, cô ta thể hiện sự khao khát với người yêu cũ, hai người thể hiện sự nhớ nhung rồi mô tả các kiểu sex, hẹn hò với nhau. Ngay cả khi người thân đang thập tử nhất sinh, cô ấy cũng tranh thủ thời gian chăm bệnh để gặp gỡ và vào khách sạn với người yêu cũ.
Đọc được các đoạn chat đó, cuối cùng cô ta cũng thừa nhận, hứa sẽ không như vậy nữa. Từ đây, tôi mất niềm tin hoàn toàn vào vợ, cũng bỏ qua vì nghĩ đến con nhiều hơn. Những đoạn chat sex đó cứ ám ảnh trong đầu tôi, hiện diện mọi lúc mọi nơi, ngay cả lúc quan hệ vợ chồng hình ảnh đó vẫn cứ trong đầu...
Tôi yêu nhưng thù hận vợ, hôn nhân không có niềm tin thì thật đáng sợ. Trong đầu tôi hiện giờ cô ấy là một người đàn bà buông thả, đáng bị coi thường. Chúng tôi đã nộp đơn ly hôn nhưng nghĩ đến con lại xót xa, lỗi cha mẹ con cái phải gánh chịu. Giờ đây, thật sự vẫn yêu cô ấy nhưng niềm tin mất hoàn toàn. Không biết bao giờ tôi mới cân bằng lại được niềm tin, tôi phải làm sao đây?
Quang Hà

Người nhà sắp chết, vợ vẫn tranh thủ hú hí với tình cũ


Trong đoạn chát, cô ấy thể hiện sự khao khát với người yêu cũ, mô tả các kiểu sex, hẹn hò với nhau. Ngay cả khi người thân đang thập tử nhất sinh, cô ấy cũng tranh thủ thời gian chăm bệnh để gặp gỡ và vào khách sạn với người yêu cũ.

Tôi và vợ cưới nhau chỉ sau một thời gian ngắn tìm hiểu. Lúc đó, tôi vừa chia tay vài mối tình không có gì sâu sắc. Quan điểm của tôi khi yêu ai, xác định không thể tiến đến hôn nhân thì không nên đi quá xa, để lại những hệ lụy cho cuộc sống của họ sau này. Còn vợ tôi thì khác, trước tôi cô ấy có người yêu, họ đã sống với nhau như vợ chồng. Gia đình ngăn cản, không cưới được nhau, anh ta lấy vợ. Họ quan hệ với nhau khi còn đang yêu, lúc anh ta lấy vợ và ngay cả khi họ đã có gia đình. Trước khi cưới, tôi phát hiện ra tin nhắn của họ nên biết được điều đó. Tôi hoang mang cùng cực, nhưng cô ấy đã thừa nhận mình không còn nguyên vẹn khi đến với tôi nên tôi tin cô ấy sẽ không phải kiểu người sống buông thả.
Trời đất như sụp đổ, tôi đọc được các đoạn chat sex giữa vợ và tình cũ khi hôn nhân của chúng tôi đang tồn tại. Trong đó, cô ta thể hiện sự khao khát với người yêu cũ, hai người thể hiện sự nhớ nhung rồi mô tả các kiểu sex, hẹn hò với nhau. Ngay cả khi người thân đang thập tử nhất sinh, cô ấy cũng tranh thủ thời gian chăm bệnh để gặp gỡ và vào khách sạn với người yêu cũ.
Đọc được các đoạn chat đó, cuối cùng cô ta cũng thừa nhận, hứa sẽ không như vậy nữa. Từ đây, tôi mất niềm tin hoàn toàn vào vợ, cũng bỏ qua vì nghĩ đến con nhiều hơn. Những đoạn chat sex đó cứ ám ảnh trong đầu tôi, hiện diện mọi lúc mọi nơi, ngay cả lúc quan hệ vợ chồng hình ảnh đó vẫn cứ trong đầu...
Tôi yêu nhưng thù hận vợ, hôn nhân không có niềm tin thì thật đáng sợ. Trong đầu tôi hiện giờ cô ấy là một người đàn bà buông thả, đáng bị coi thường. Chúng tôi đã nộp đơn ly hôn nhưng nghĩ đến con lại xót xa, lỗi cha mẹ con cái phải gánh chịu. Giờ đây, thật sự vẫn yêu cô ấy nhưng niềm tin mất hoàn toàn. Không biết bao giờ tôi mới cân bằng lại được niềm tin, tôi phải làm sao đây?
Quang Hà
Đọc thêm..

Hình ảnh Việt Nam đang dần xấu đi trong mắt bạn bè quốc tế vì một bộ phận cư dân mạng.

Dân mạng "tổng tấn công" facebook "anh chàng bị trục xuất vì quá đẹp trai"Dân mạng "chiếm lĩnh" facebook cô nàng Happy Polladân mạng cùng nhau ném đá vị trọng tài trong trận MU - Real,… có lẽ những tiêu đề tương tự hiện nay quá quen thuộc với bộ phận lớn người dân Việt Nam thường xuyên sử dụng internet. Bên cạnh những mặt tích cực như thể hiện sự mến khách, cho bạn bè quốc tế thấy được sự ngưỡng mộ của người dân Việt Nam chúng ta về một vấn đề gì đó thì mặt tiêu cực lại lớn hơn rất nhiều.


Facebook-er Việt có không ít nhận xét ném đá cô nàng Happy Polla

Còn nhớ khi cộng đồng facebook "phát sốt" vì cô nàng Happy Polla, hàng trăm tài khoản facebook-er Việt không ngần ngại vào "chiếm lĩnh" bằng những comment viết bằng ngôn ngữ "chỉ người Việt hiểu", và phần lớn trong số đó là những comment chê bai, đả kích. Cũng tương tự với trường hợp của vị trọng tài trong trận đấu giữa MU và Real, ngay sau khi trận đấu kết thúc, trọng tài có tên Cakir này nhanh chóng bị cư dân mạng Việt ném đá dữ dội trên facebook cá nhân vì bị cho rằng ông đưa ra quyết định sai lầm.

Gần đây nhất, chúng ta có thể thấy dân mạng Việt một lần nữa sôi sùng sục khi phát hiện ra facebook của "anh chàng bị trục xuất vì quá đẹp trai" Omar Borkan Al Gala. Ngoài những lời bình luận ngưỡng mộ với vẻ ngoài nam tính và cuốn hút, không ít bạn trẻ Việt sẵn sàng tag tên bạn bè, người thân vào để đùa giỡn, cợt nhả.

Xin đừng "xuất khẩu" sự bầy đàn ra nước ngoài 2
Thống kê trên fanpage của HLV Cakir phần lớn truy cập đều tới từ Việt Nam

Vấn đề sẽ không nghiêm trọng nếu như số cư dân mạng ấy mang danh nghĩa cá nhân đi nhận xét, nhưng phần lớn trong số họ đều treo avatar hình lá cờ đỏ sao vàng của Việt Nam và đi comment những lời khó nghe tại các facebook mới nổi. Đặc biệt hơn khi tại facebook của anh chàng Omar Borkan Al Gala, một số facebook-er của chúng ta đã ném đá cô nàng người Hàn Quốc bằng tiếng Việt. Sau khi phải nhờ đến sự giúp đỡ của công cụ dịch Google Translate, cô nàng người Hàn mới ngã ngửa và sốc khi biết rằng có rất nhiều dân mạng Việt nói những lời khó nghe với cô.

Xin đừng "xuất khẩu" sự bầy đàn ra nước ngoài 3
Cô nàng người Hàn Quốc "sốc" vì nhận xét của dân mạng Việt

Tạm dịch đoạn comment của cô gái người Hàn Quốc sốc trước nhận xét của dân mạng Việt: 

"Tôi không biết tiếng Việt, nhưng có một số bạn Việt Nam phản hồi lại nhận xét của tôi, và tôi định trả lời một cách lịch sự.
Tôi dùng Google Translate, và tôi bị SỐC!
Tôi nghĩ người Việt Nam lịch sự, vậy mà các bạn khiến tôi buồn. Các bạn nước khác đâu có vậy, thế mà các bạn lại như thế.
Tôi chỉ là một cô gái Hàn Quốc bình thường, vì sao các bạn lại nói những lời lẽ đó với tôi?"

Nếu như những bạn facebook-er Việt đó treo cờ Tổ quốc để thể hiện lòng yêu nước, để cho bạn bè quốc tế thấy được hình ảnh Việt Nam thì các bạn đã rất thành công, nhưng đó là một hình ảnh quá xấu trong mắt bạn bè quốc tế.

Thiết nghĩ, cộng đồng mạng chúng ta đã từng đoàn kết làm nhiều việc tốt như chia sẻ thông tin tìm người, đăng tin giúp đỡ một ai đó. Tuy nhiên, vẫn có một bộ phận không nhỏ trong số đó chưa kiểm soát được việc làm cá nhân của mình. Bất cứ việc gì "hot" đều dễ dàng lôi kéo một lượng cư dân mạng "bầy đàn" tham gia cùng, và có lẽ nào chính việc treo cờ Tổ quốc nhân ngày kỉ niệm 30/4 - 1/5 cũng chỉ là phong trào hay không!? Liệu trong số những bạn đang treo cờ có bao nhiêu người nhớ được 2 ngày lễ đó để kỉ niệm sự kiện gì của quốc gia…

Xin đừng "xuất khẩu" sự bầy đàn ra nước ngoài 4
Mang lá cờ Tổ quốc đến với bạn bè thế giới bằng những câu nói cợt nhả...

Hi vọng sau những hành động "thiếu suy nghĩ" vừa qua, một bộ phận cư dân mạng sẽ nhận thức được hành động của mình, trả lại một Việt Nam mến khách và lịch thiệp trong mắt bạn bè quốc tế. Hơn nữa, khi đang treo lá cờ Tổ quốc lên trên avatar của mình, mong rằng các cư dân mạng sẽ ý thức hơn trong những hành động của mình.

Xin đừng "xuất khẩu" sự bầy đàn ra nước ngoài


Hình ảnh Việt Nam đang dần xấu đi trong mắt bạn bè quốc tế vì một bộ phận cư dân mạng.

Dân mạng "tổng tấn công" facebook "anh chàng bị trục xuất vì quá đẹp trai"Dân mạng "chiếm lĩnh" facebook cô nàng Happy Polladân mạng cùng nhau ném đá vị trọng tài trong trận MU - Real,… có lẽ những tiêu đề tương tự hiện nay quá quen thuộc với bộ phận lớn người dân Việt Nam thường xuyên sử dụng internet. Bên cạnh những mặt tích cực như thể hiện sự mến khách, cho bạn bè quốc tế thấy được sự ngưỡng mộ của người dân Việt Nam chúng ta về một vấn đề gì đó thì mặt tiêu cực lại lớn hơn rất nhiều.


Facebook-er Việt có không ít nhận xét ném đá cô nàng Happy Polla

Còn nhớ khi cộng đồng facebook "phát sốt" vì cô nàng Happy Polla, hàng trăm tài khoản facebook-er Việt không ngần ngại vào "chiếm lĩnh" bằng những comment viết bằng ngôn ngữ "chỉ người Việt hiểu", và phần lớn trong số đó là những comment chê bai, đả kích. Cũng tương tự với trường hợp của vị trọng tài trong trận đấu giữa MU và Real, ngay sau khi trận đấu kết thúc, trọng tài có tên Cakir này nhanh chóng bị cư dân mạng Việt ném đá dữ dội trên facebook cá nhân vì bị cho rằng ông đưa ra quyết định sai lầm.

Gần đây nhất, chúng ta có thể thấy dân mạng Việt một lần nữa sôi sùng sục khi phát hiện ra facebook của "anh chàng bị trục xuất vì quá đẹp trai" Omar Borkan Al Gala. Ngoài những lời bình luận ngưỡng mộ với vẻ ngoài nam tính và cuốn hút, không ít bạn trẻ Việt sẵn sàng tag tên bạn bè, người thân vào để đùa giỡn, cợt nhả.

Xin đừng "xuất khẩu" sự bầy đàn ra nước ngoài 2
Thống kê trên fanpage của HLV Cakir phần lớn truy cập đều tới từ Việt Nam

Vấn đề sẽ không nghiêm trọng nếu như số cư dân mạng ấy mang danh nghĩa cá nhân đi nhận xét, nhưng phần lớn trong số họ đều treo avatar hình lá cờ đỏ sao vàng của Việt Nam và đi comment những lời khó nghe tại các facebook mới nổi. Đặc biệt hơn khi tại facebook của anh chàng Omar Borkan Al Gala, một số facebook-er của chúng ta đã ném đá cô nàng người Hàn Quốc bằng tiếng Việt. Sau khi phải nhờ đến sự giúp đỡ của công cụ dịch Google Translate, cô nàng người Hàn mới ngã ngửa và sốc khi biết rằng có rất nhiều dân mạng Việt nói những lời khó nghe với cô.

Xin đừng "xuất khẩu" sự bầy đàn ra nước ngoài 3
Cô nàng người Hàn Quốc "sốc" vì nhận xét của dân mạng Việt

Tạm dịch đoạn comment của cô gái người Hàn Quốc sốc trước nhận xét của dân mạng Việt: 

"Tôi không biết tiếng Việt, nhưng có một số bạn Việt Nam phản hồi lại nhận xét của tôi, và tôi định trả lời một cách lịch sự.
Tôi dùng Google Translate, và tôi bị SỐC!
Tôi nghĩ người Việt Nam lịch sự, vậy mà các bạn khiến tôi buồn. Các bạn nước khác đâu có vậy, thế mà các bạn lại như thế.
Tôi chỉ là một cô gái Hàn Quốc bình thường, vì sao các bạn lại nói những lời lẽ đó với tôi?"

Nếu như những bạn facebook-er Việt đó treo cờ Tổ quốc để thể hiện lòng yêu nước, để cho bạn bè quốc tế thấy được hình ảnh Việt Nam thì các bạn đã rất thành công, nhưng đó là một hình ảnh quá xấu trong mắt bạn bè quốc tế.

Thiết nghĩ, cộng đồng mạng chúng ta đã từng đoàn kết làm nhiều việc tốt như chia sẻ thông tin tìm người, đăng tin giúp đỡ một ai đó. Tuy nhiên, vẫn có một bộ phận không nhỏ trong số đó chưa kiểm soát được việc làm cá nhân của mình. Bất cứ việc gì "hot" đều dễ dàng lôi kéo một lượng cư dân mạng "bầy đàn" tham gia cùng, và có lẽ nào chính việc treo cờ Tổ quốc nhân ngày kỉ niệm 30/4 - 1/5 cũng chỉ là phong trào hay không!? Liệu trong số những bạn đang treo cờ có bao nhiêu người nhớ được 2 ngày lễ đó để kỉ niệm sự kiện gì của quốc gia…

Xin đừng "xuất khẩu" sự bầy đàn ra nước ngoài 4
Mang lá cờ Tổ quốc đến với bạn bè thế giới bằng những câu nói cợt nhả...

Hi vọng sau những hành động "thiếu suy nghĩ" vừa qua, một bộ phận cư dân mạng sẽ nhận thức được hành động của mình, trả lại một Việt Nam mến khách và lịch thiệp trong mắt bạn bè quốc tế. Hơn nữa, khi đang treo lá cờ Tổ quốc lên trên avatar của mình, mong rằng các cư dân mạng sẽ ý thức hơn trong những hành động của mình.
Đọc thêm..

Nếu tôi là anh thì tôi sẽ im lặng để giữ lấy một chút sĩ diện vốn đã còn rất ít.
Tôi luôn tôn trọng anh đến tận bây giờ, không một câu oan thán hay trách móc gì, cũng không hề buồn, suy nghĩ và luyến tiếc vì những gì đã qua. Tôi thánh thiện nghĩ rằng anh tốt và luôn tôn trọng tôi. Tại vì thực tế anh cũng không làm gì có lỗi với tôi cả, nhưng thực sự tôi cũng rất sợ khi những gì được nghe về anh, anh không như những gì tôi đã nghĩ. Không phải tôi quan tâm anh mà tôi nói ra điều này nhưng tôi thực sự không nghĩ rằng anh lại là người như thế. Người mà tôi đã từng nghĩ rằng mình đã hiểu, hiểu rất nhiều, nhưng thực ra tôi không hề hiểu gì cả, dù chỉ là một chút. Tôi buồn không phải vì nhớ anh, cũng không phải tiếc nuối những gì đã qua, tôi  buồn vì mình đã quá thánh thiện khi chưa bao giờ nghĩ xấu về anh, kể cả những lúc anh sai lầm và không thành thật…
Mọi chuyện bây giờ đối với tôi đã là quá muộn rồi. Xin anh đừng cố tỏ ra mình là người “cao thượng”, và nói với mọi người rằng “Anh làm tất cả những điều đó là muốn tốt cho tôi, anh không xứng đáng với tôi, bên cạnh tôi còn có rất nhiều người đàn ông tốt hơn anh có thể đem lại hạnh phúc cho tôi. Anh vẫn luôn tôn trọng và cảm phục tôi vì tôi quá tốt, anh hạnh phúc khi được quen và yêu tôi, chắc chắn trên đời này anh sẽ không tìm được ai hơn tôi…và còn nhiều hơn thế nữa”
Tôi không muốn nghe bất cứ thứ gì thuộc về anh nữa (Ảnh minh họa)
Anh nghĩ rằng tôi sẽ tin mấy điều nhảm nhí đó sao, tôi thuộc bài này rồi, anh nghĩ tôi ngốc tới mức sẽ cảm động à?! Nếu anh thực sự nghĩ cho tôi như vậy thì chỉ cần để trong tâm thôi tôi cũng đã cảm kích lắm rồi, không cần mang ra phơi bày và kể nể như vậy đâu, điều đó chỉ làm cho tôi khinh thường anh hơn thôi. Bạn bè tôi cũng nghĩ như tôi vậy đấy bởi vì đơn giản họ không hề ngu, họ thấy ghét anh và thất vọng về anh khi mồm anh cứ leo lẻo thế này thế kia, ra vẻ đạo nghĩa. Nếu tôi là anh thì tôi sẽ im lặng để giữ lấy một chút sĩ diện vốn đã còn rất ít xót lại để bảo vệ một góc của thể diện chứ nhỉ?
Có 3 lý do để khiến tôi không mảy may một chút buồn hay đánh mất một giọt nước mắt nào trong cuộc tình này là: Một tôi không sai, thứ hai người hối hận cuối cùng không phải là tôi, ba là anh không xứng đáng với tôi. Tôi không muốn nghe bất cứ thứ gì thuộc về anh nữa…Tôi chán lắm rồi, tôi cũng không muốn anh mang tôi ra kiếm chuyện làm quà với bạn bè tôi được chứ?
Nhưng thôi “Hết tình còn nghĩa” dù sao tôi cũng phải gửi lời cảm ơn tới anh đã giúp tôi hiểu nhiều điều về cuộc sống này, chỉ ít là học cách cảm thông và chia sẻ nhiều hơn về người khác mặc dù đôi lúc chẳng muốn hiểu chút nào. Cảm ơn anh đã giúp tôi nhận ra đôi khi lòng tốt, sự thánh thiện đặt nhầm chỗ chẳng có tác dụng gì cả (vô ích), cảm ơn anh vì đã giúp tôi trưởng thành hơn... Và cảm ơn anh vì đã giúp tôi hiểu ra một điều quan trọng nhất tôi không yêu anh nhiều như tôi đã nghĩ. Anh yên tâm đi tôi cũng sẽ vẫn dành cho anh một điều, tôi vẫn sẽ nghĩ anh là người tốt (chí ít là với tôi) từ đó trở về trước, còn từ giờ anh muốn xấu hay thế nào đi nữa là việc của anh... Điều duy nhất tôi có thể làm sau bao nhiêu thứ đã nghe và chứng kiến chỉ có thế thôi…

Gửi người tôi từng yêu!


Nếu tôi là anh thì tôi sẽ im lặng để giữ lấy một chút sĩ diện vốn đã còn rất ít.
Tôi luôn tôn trọng anh đến tận bây giờ, không một câu oan thán hay trách móc gì, cũng không hề buồn, suy nghĩ và luyến tiếc vì những gì đã qua. Tôi thánh thiện nghĩ rằng anh tốt và luôn tôn trọng tôi. Tại vì thực tế anh cũng không làm gì có lỗi với tôi cả, nhưng thực sự tôi cũng rất sợ khi những gì được nghe về anh, anh không như những gì tôi đã nghĩ. Không phải tôi quan tâm anh mà tôi nói ra điều này nhưng tôi thực sự không nghĩ rằng anh lại là người như thế. Người mà tôi đã từng nghĩ rằng mình đã hiểu, hiểu rất nhiều, nhưng thực ra tôi không hề hiểu gì cả, dù chỉ là một chút. Tôi buồn không phải vì nhớ anh, cũng không phải tiếc nuối những gì đã qua, tôi  buồn vì mình đã quá thánh thiện khi chưa bao giờ nghĩ xấu về anh, kể cả những lúc anh sai lầm và không thành thật…
Mọi chuyện bây giờ đối với tôi đã là quá muộn rồi. Xin anh đừng cố tỏ ra mình là người “cao thượng”, và nói với mọi người rằng “Anh làm tất cả những điều đó là muốn tốt cho tôi, anh không xứng đáng với tôi, bên cạnh tôi còn có rất nhiều người đàn ông tốt hơn anh có thể đem lại hạnh phúc cho tôi. Anh vẫn luôn tôn trọng và cảm phục tôi vì tôi quá tốt, anh hạnh phúc khi được quen và yêu tôi, chắc chắn trên đời này anh sẽ không tìm được ai hơn tôi…và còn nhiều hơn thế nữa”
Tôi không muốn nghe bất cứ thứ gì thuộc về anh nữa (Ảnh minh họa)
Anh nghĩ rằng tôi sẽ tin mấy điều nhảm nhí đó sao, tôi thuộc bài này rồi, anh nghĩ tôi ngốc tới mức sẽ cảm động à?! Nếu anh thực sự nghĩ cho tôi như vậy thì chỉ cần để trong tâm thôi tôi cũng đã cảm kích lắm rồi, không cần mang ra phơi bày và kể nể như vậy đâu, điều đó chỉ làm cho tôi khinh thường anh hơn thôi. Bạn bè tôi cũng nghĩ như tôi vậy đấy bởi vì đơn giản họ không hề ngu, họ thấy ghét anh và thất vọng về anh khi mồm anh cứ leo lẻo thế này thế kia, ra vẻ đạo nghĩa. Nếu tôi là anh thì tôi sẽ im lặng để giữ lấy một chút sĩ diện vốn đã còn rất ít xót lại để bảo vệ một góc của thể diện chứ nhỉ?
Có 3 lý do để khiến tôi không mảy may một chút buồn hay đánh mất một giọt nước mắt nào trong cuộc tình này là: Một tôi không sai, thứ hai người hối hận cuối cùng không phải là tôi, ba là anh không xứng đáng với tôi. Tôi không muốn nghe bất cứ thứ gì thuộc về anh nữa…Tôi chán lắm rồi, tôi cũng không muốn anh mang tôi ra kiếm chuyện làm quà với bạn bè tôi được chứ?
Nhưng thôi “Hết tình còn nghĩa” dù sao tôi cũng phải gửi lời cảm ơn tới anh đã giúp tôi hiểu nhiều điều về cuộc sống này, chỉ ít là học cách cảm thông và chia sẻ nhiều hơn về người khác mặc dù đôi lúc chẳng muốn hiểu chút nào. Cảm ơn anh đã giúp tôi nhận ra đôi khi lòng tốt, sự thánh thiện đặt nhầm chỗ chẳng có tác dụng gì cả (vô ích), cảm ơn anh vì đã giúp tôi trưởng thành hơn... Và cảm ơn anh vì đã giúp tôi hiểu ra một điều quan trọng nhất tôi không yêu anh nhiều như tôi đã nghĩ. Anh yên tâm đi tôi cũng sẽ vẫn dành cho anh một điều, tôi vẫn sẽ nghĩ anh là người tốt (chí ít là với tôi) từ đó trở về trước, còn từ giờ anh muốn xấu hay thế nào đi nữa là việc của anh... Điều duy nhất tôi có thể làm sau bao nhiêu thứ đã nghe và chứng kiến chỉ có thế thôi…
Đọc thêm..

Dù biết đây là cuộc tình tội lỗi nhưng tôi và anh đã không thể che giấu cảm xúc khi ở bên nhau.
Tôi năm nay 25 tuổi, đã lấy chồng được 5 năm và có một cháu trai 2 tuổi. Con trai tôi rất dễ thương và giống bố như đúc. Chính vì điều đó mà nhà nội rất cưng cháu và yêu quý tôi. Gia đình chúng tôi rất được mọi người ngưỡng mộ vì hai vợ chồng sống rất hạnh phúc, lại luôn quan tâm, lo lắng cho nhau.
Chồng tôi hơn tôi 8 tuổi, anh là một người đàn ông tốt bụng và rất yêu thương vợ. Dù con tôi đã được hai tuổi nhưng anh không cho tôi làm gì hết, tất cả mọi việc trong nhà đều một tay anh gánh vác. Anh chiều chuộng tôi như một bà hoàng, chỉ cần tôi làm một việc duy nhất, đó là chăm sóc con... thế là đủ.
Còn về phía gia đình tôi ai cũng rất thương anh, coi anh như máu mủ ruột rà trong gia đình. Từ khi tôi lấy anh thì gia đình tôi cũng khá giả hơn, đầy đủ hơn. Có lẽ là do tuổi của hai đứa hợp nhau.
Phải chăng vì anh chiều chuộng tôi quá, cho tôi đầy đủ quá nên tôi đâm ra chán chồng. Anh là một người đàn ông giỏi, siêng năng, nấu ăn rất ngon và là chủ của một quán ăn gia đình. Anh làm mọi việc cho tôi có được cuộc sống sung sướng, hạnh phúc... vậy mà tôi đã phản bội anh!
Tôi đã gặp người đàn ông ấy trong dịp về nhà mẹ đẻ để giúp đám hỏi cho anh trai. Anh ấy là anh ruột của vợ anh trai tôi. Anh ít hơn tôi một tuổi và chưa có gia đình. Không hiểu sao mới gặp nhau có mấy ngày mà chúng tôi đã có cảm giác rất gần gũi...
Sau khi kết thúc đám đám hỏi cho anh trai tôi và em gái anh, chúng tôi đã có một cuộc gặp gỡ thân mật trong bí mật. Anh bảo với tôi rằng: "Vừa nhìn thấy em, anh đã có cảm xúc rất lạ" và tôi cũng không che giấu nổi cảm xúc khi nói chuyện với anh!
Tôi không thể nào quên những phút giây hạnh phúc ngắn ngủi bên anh! (Ảnh minh họa)
Dù rất yêu tôi nhưng anh lại là người sống lý trí. Anh suy nghĩ mọi chuyện thấu đáo và lo lắng cho tôi rất nhiều. Anh lo cho cuộc sống gia đình nhỏ của tôi và bảo rằng: "Nếu chồng em biết được mọi chuyện thì cuộc sống của em sẽ ra sao? Em còn có gia đình, hơn nữa, chúng ta cũng nên sống vì mọi người, vì gia đình của anh trai em, em gái anh. Nếu như mọi người biết được tình cảm của hai đứa mình thì chắc chắn mọi người sẽ không bao giờ tha thứ cho chúng ta đâu".
Hai chúng tôi đã suy nghĩ rất nhiều và tìm ra phương án tốt nhất là nên rời xa nhau. Nhưng vừa xa nhau được mấy ngày, chúng tôi lại liên lạc, hỏi han nhau trong nhung nhớ... và những cuộc gặp gỡ lại bắt đầu. Vì tình yêu quá mãnh liệt nên chúng tôi đã quan hệ với nhau, trao cho nhau những cảm xúc thăng hoa, hạnh phúc. Tôi cũng không hiểu được vì sao khi ở bên anh, tôi có cảm giác rất lạ, dù thời gian ở bên anh rất ngắn ngủi nhưng tôi có được sự hạnh phúc trọn vẹn.
Chúng tôi đến với nhau được mấy ngày thì lại phải xa nhau. Anh về quê để tổ chức đám cưới cho em gái, còn tôi cũng về nhà mẹ đẻ để phụ đám cưới cho anh trai mình.
Xa anh, tôi sống như người mất hồn. Trong lòng tôi lúc nào cũng nhớ đến giây phút hạnh phúc hai đứa nằm kề bên nhau, lăn lộn bên nhau, trao cho nhau những cuộc yêu bỏng cháy.... tôi không thể nào quên được những phút giây đó.
Rồi anh cũng vô lại Sài Gòn. Và chúng tôi lại được gặp nhau nhưng anh không muốn tiếp tục cuộc tình này nữa. Anh lo cho tôi, lo cho gia đình tôi... vì thế nên anh phải quyết định rời xa, dù trong lòng anh rất yêu tôi.
Ngày anh ra đi, anh nói với tôi rằng: "Chúng ta nên dừng lại. Anh sẽ nhớ mãi những phút giây đó và sẽ đem theo nó đến suốt cuộc đời này. Cho dù sau này anh có vợ thì anh vẫn không thể nào quên được khoảng thời gian ngắn ngủi, ngọt ngào bên em!".
Còn tôi, khi quay lại với cuộc sống thường nhật của mình, tôi vẫn không thể nào quên được bóng hình anh. Nhưng rồi những lúc đối diện với chồng, nhận những cử chỉ yêu thương, quan tâm, lo lắng của chồng dành cho mình, tôi thấy xấu hổ vô cùng. Tôi thương chồng lắm, tôi thấy có lỗi với chồng rất nhiều... nhưng tôi vẫn không thể nào quên được hình bóng người đàn ông ấy!

Trốn chồng về quê "ăn vụng"


Dù biết đây là cuộc tình tội lỗi nhưng tôi và anh đã không thể che giấu cảm xúc khi ở bên nhau.
Tôi năm nay 25 tuổi, đã lấy chồng được 5 năm và có một cháu trai 2 tuổi. Con trai tôi rất dễ thương và giống bố như đúc. Chính vì điều đó mà nhà nội rất cưng cháu và yêu quý tôi. Gia đình chúng tôi rất được mọi người ngưỡng mộ vì hai vợ chồng sống rất hạnh phúc, lại luôn quan tâm, lo lắng cho nhau.
Chồng tôi hơn tôi 8 tuổi, anh là một người đàn ông tốt bụng và rất yêu thương vợ. Dù con tôi đã được hai tuổi nhưng anh không cho tôi làm gì hết, tất cả mọi việc trong nhà đều một tay anh gánh vác. Anh chiều chuộng tôi như một bà hoàng, chỉ cần tôi làm một việc duy nhất, đó là chăm sóc con... thế là đủ.
Còn về phía gia đình tôi ai cũng rất thương anh, coi anh như máu mủ ruột rà trong gia đình. Từ khi tôi lấy anh thì gia đình tôi cũng khá giả hơn, đầy đủ hơn. Có lẽ là do tuổi của hai đứa hợp nhau.
Phải chăng vì anh chiều chuộng tôi quá, cho tôi đầy đủ quá nên tôi đâm ra chán chồng. Anh là một người đàn ông giỏi, siêng năng, nấu ăn rất ngon và là chủ của một quán ăn gia đình. Anh làm mọi việc cho tôi có được cuộc sống sung sướng, hạnh phúc... vậy mà tôi đã phản bội anh!
Tôi đã gặp người đàn ông ấy trong dịp về nhà mẹ đẻ để giúp đám hỏi cho anh trai. Anh ấy là anh ruột của vợ anh trai tôi. Anh ít hơn tôi một tuổi và chưa có gia đình. Không hiểu sao mới gặp nhau có mấy ngày mà chúng tôi đã có cảm giác rất gần gũi...
Sau khi kết thúc đám đám hỏi cho anh trai tôi và em gái anh, chúng tôi đã có một cuộc gặp gỡ thân mật trong bí mật. Anh bảo với tôi rằng: "Vừa nhìn thấy em, anh đã có cảm xúc rất lạ" và tôi cũng không che giấu nổi cảm xúc khi nói chuyện với anh!
Tôi không thể nào quên những phút giây hạnh phúc ngắn ngủi bên anh! (Ảnh minh họa)
Dù rất yêu tôi nhưng anh lại là người sống lý trí. Anh suy nghĩ mọi chuyện thấu đáo và lo lắng cho tôi rất nhiều. Anh lo cho cuộc sống gia đình nhỏ của tôi và bảo rằng: "Nếu chồng em biết được mọi chuyện thì cuộc sống của em sẽ ra sao? Em còn có gia đình, hơn nữa, chúng ta cũng nên sống vì mọi người, vì gia đình của anh trai em, em gái anh. Nếu như mọi người biết được tình cảm của hai đứa mình thì chắc chắn mọi người sẽ không bao giờ tha thứ cho chúng ta đâu".
Hai chúng tôi đã suy nghĩ rất nhiều và tìm ra phương án tốt nhất là nên rời xa nhau. Nhưng vừa xa nhau được mấy ngày, chúng tôi lại liên lạc, hỏi han nhau trong nhung nhớ... và những cuộc gặp gỡ lại bắt đầu. Vì tình yêu quá mãnh liệt nên chúng tôi đã quan hệ với nhau, trao cho nhau những cảm xúc thăng hoa, hạnh phúc. Tôi cũng không hiểu được vì sao khi ở bên anh, tôi có cảm giác rất lạ, dù thời gian ở bên anh rất ngắn ngủi nhưng tôi có được sự hạnh phúc trọn vẹn.
Chúng tôi đến với nhau được mấy ngày thì lại phải xa nhau. Anh về quê để tổ chức đám cưới cho em gái, còn tôi cũng về nhà mẹ đẻ để phụ đám cưới cho anh trai mình.
Xa anh, tôi sống như người mất hồn. Trong lòng tôi lúc nào cũng nhớ đến giây phút hạnh phúc hai đứa nằm kề bên nhau, lăn lộn bên nhau, trao cho nhau những cuộc yêu bỏng cháy.... tôi không thể nào quên được những phút giây đó.
Rồi anh cũng vô lại Sài Gòn. Và chúng tôi lại được gặp nhau nhưng anh không muốn tiếp tục cuộc tình này nữa. Anh lo cho tôi, lo cho gia đình tôi... vì thế nên anh phải quyết định rời xa, dù trong lòng anh rất yêu tôi.
Ngày anh ra đi, anh nói với tôi rằng: "Chúng ta nên dừng lại. Anh sẽ nhớ mãi những phút giây đó và sẽ đem theo nó đến suốt cuộc đời này. Cho dù sau này anh có vợ thì anh vẫn không thể nào quên được khoảng thời gian ngắn ngủi, ngọt ngào bên em!".
Còn tôi, khi quay lại với cuộc sống thường nhật của mình, tôi vẫn không thể nào quên được bóng hình anh. Nhưng rồi những lúc đối diện với chồng, nhận những cử chỉ yêu thương, quan tâm, lo lắng của chồng dành cho mình, tôi thấy xấu hổ vô cùng. Tôi thương chồng lắm, tôi thấy có lỗi với chồng rất nhiều... nhưng tôi vẫn không thể nào quên được hình bóng người đàn ông ấy!
Đọc thêm..